Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Huống hồ , hiện tại trường cậu học là cao tam, lại đột nhiên chuyển trường, đối với thành tích học tập cũng có ảnh hưởng. Mà với tình huống gia đình cậu, thì cũng chưa chắc chi nổi học phí của trường chúng tôi .”

“Tôi còn có nửa năm nữa mới vào học kì mới của cao tam, nếu nửa năm sau còn chỗ trống chiêu sinh, tôi lại đạt tới trình độ mà ngài yêu cầu, thì có thể ứng tuyển được rồi chứ?.”

“Vừa rồi không phải đã cùng cậu nói sao……”

“Tôi thật sự rất muốn vào trường của ngài! Làm ơn , cầu xin ngài giúp tôi kiến nghị một chút.”

Hắn thành khẩn cúi đầu, trong tay khẩn nắm chặt tờ giấy vẽ kia, là tác phẩm mà mấy ngày qua hắn vừa lòngnhất, cũng đã bị nắm chặt đến nhăn nhúm kỳ cục.

“Cậu vì sao lại chấp nhất như vậy!.”

Hắn không trả lời, cũng chậm chạp không ngẩng đầu, bộ dáng nỗ lực khẩn cầu mông muốn được là một học sinh của ngôi trường này.

“Với thành tích hiện tại của cậu, thì còn cách 120 điểm so với điểm chuẩn, học phí một năm là sáu vạn, nếu cậu có thể có được hai điều này , ta sẽ suy xét thay cậu giữ lại một chỗ.”

Thành tích, hắn có thể nỗ lực, học phí sáu vạn, hắn cũng muốn nghĩ cách kiếm được.

“Cảm ơn lão sư.”

“Không cần thiết phải chấp nhất như vậy , nếu làm không được thì cũng đừng quá thất vọng dù sao trường hiện tại cậu đang theo học cũng rất tốt, nỗ lực thi đậu một trường đại học tốt, so với chuyển qua trường cao trung khác quan trọng nhiều.”

Chờ người đi rồi, Tô Hòa Mặc ủ rũ cụp đuôi cầm giấy báo danh ngẩn người.

Trong mắt chứa ưu sầu khi nhìn thấy sáu vạn học phí kia, đã cách cô một bức tường vây, nếu lại không đánh vỡ được vách tường này, chẳng khác nào không thể thấy cô được nữa.

Làm nhiều như vậy, nói cho cùng vẫn là do không cam lòng, hắn cũng từng hỏi qua chính mình, vì sao lại muốn liều mạng như vậy.

Tô Hòa Mặc ngẩng đầu, không quan tâm đầu gối đang bị ma xát với sô pha , nhìn ánh sáng chói mắt ở trên trần nhà quán cà phê, đôi mắt xuất thần mà nhìn chằm chằm vầng sáng, hình cung của ánh sáng chung quanh khuếch tán càng lúc càng lớn, làm đôi mắt phát đau, nước mắt cũng rơi xuống.

Thật không cam lòng, hắn vì Tiêu Trúc Vũ làm nhiều như vậy, mà bây giờ muốn nhìn mặt cô thôi cũng rất khó, sáu vạn chỉ vì muốn theo đuổi cô. Hắn suy nghĩ hai ngày cũng chưa hiểu rõ rốt cuộc hắn làm vậy có đáng giá hay không?.

Nhưng hắn biết, nếu hắn cái gì cũng không làm, tiếp tục mơ màng hồ đồ, hắn nhất định sẽ hối hận cả đời.

Tô Hòa Mặc tìm một công việc ở gallery , hắn tính tính, chỉ cần bán ra hai mươi bức họa, tiền phần trăm mà hắn được trích phần cùng tiền lương là có thể n đủ sáu vạn.

Nhưng lại không đơn giản như hắn nghĩ, mới vừa vào thì nguyên một tháng hắn đều phải đi phát truyền đơn, mỗi đêm trở về còn phải đọc sách vẽ tranh, dần dần tiêu hết số tiền tiêu vặt trên người, chỉ còn lại một ngàn tiền lương, hắn có chút hỏng mất, hy vọng còn chưa bắt đầu thì những đả kích đã liên tục hung hăng tấn công .

Tháng thứ hai, ông chủ tìm hắn nói chuyện, thấm thía khuyên can.

“Cậu cũng sắp vào cao tam rồi, sao không tập trung học cho tốt đi, tôi thấy cạy là học sinh không có tiền nên tôi mới nhận cậu vào làm. Muốn cậu có tiền sinh hoạt để học tập, tôi mới nhận cậu, cũng không phải thuê cậu đi phát truyền đơn.”

“Tôi mới làm được một tháng, công việc còn chưa thuần thục, ngài lại cho tôi thêm một lần cơ hội nữa, tháng này tôi khẳng định sẽ bán được tranh!”

Ông chủ hút thuốc,biểu tình ưu sầu nhìn hắn vẫy vẫy tay: “Tôi không có ý bức cậu, tôi là sợ việc học tập của cậu bị ảnh hưởng, vạn nhất bởi vì công việc này mà xuống dốc không phanh sẽ không tốt, cao trung là lúc việc học bận rộn nhất.”

“Ngài không cần lo lắng, tôi có thời gian tự học ở nhà rất nhiều, tháng này tôi nhất định sẽ bán được tranh!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận