Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn hướng mắt nhìn vào bên trong, cặp mắt bên trong sắc bén nhìn chằm chằm hắn, hiển nhiên là đã sớm thấy được hắn.

Cách một con đường , Tô Hòa Mặc cũng có thể thấy rõ ràng vẻ mặt khinh thường đến cực điểm của hắn, tươi cười trào phúng . Tuy rằng so với chiếc xe vận tải giá rẻ này của hắn thì chiếc xe thể thao bị tróc sơn rối tung rối mù kia cũng không hơn được bao nhiêu.

Nhưng khi hắn xoay người, khom lưng hướng tới ghế phụ , hắn mới phát hiện nơi đó còn có Tiêu Trúc Vũ đang ngồi, nhưng đầu Bạch Dương đã hoàn toàn che lại gương mặt của cô , đèn xanh sáng.

Bạch Dương đứng dậy, không liếc nhìn hắn một cái, rẽ trái chạy vụt đi, những tiếng còi của những chiếc xe đằng sau làm hắn bừng tỉnh, Tô Hòa Mặc nắm tay lái, hai mắt vô thần nhìn nơi vừa rồi ,bây giờ đã trống rỗng ……….nhưng trong đầu của hắn lại không ngừng hiện lên hình ảnh lúc nãy.

Một ván này, Bạch Dương thắng.

Hắn âm thầm vui mừng xoay đầu nhìn lại người đang ngủ ở ghế phụ, liếm dư vị còn động lại trên môi, một hồi ức tràn đầy mỹ vị.

Cô muốn đến công viên để vẽ thực vật nên Bạch Dương đưa cô đi, Bạch Dương đem giá vẽ dọn xong, đối diện hồ, chọn ra vị trí có phong cảnh đẹp nhất .

Tiêu Trúc Vũ ngủ đến tự nhiên tỉnh, vừa lúc bắt gặp cảnh mặt trời lặn bên hồ , ngày mai phải giao bài vẽ thực vật , cô xoa xoa đôi mắt liền bắt đầu vẽ tranh, thừa dịp mặt trời còn chưa lặn phải hoàn thành cho xong bức tranh, trong một giờ phải vẽ xong.

Bạch Dương ngồi xổm bên cạnh cô, nâng cằm nghiêm túc nhìn cô vẽ , có làn gió nhẹ thổi qua mặt hồ , lạnh lẽo nhẹ phất qua gương mặt, vài sợi tóc ôn nhu nhẹ nhàng phiêu phiêu trong gió.

Bạch Dương nhàn tới không có việc gì làm, chỉ có thể nhổ những đám cỏ bên chân mình, ngắt những cây cỏ cao nhồng bện thành một vòng tròn vừa đủ nắm tay xuyên qua , đứng dậy đi về phía sau cô, đem đầu tóc nắm chặt thành một dúm, thật cẩn thận dùng cái buộc tóc do mình tự chế tác muốn buột lại tóc cho cô.

Tiêu Trúc Vũ quay đầu đánh vào mu bàn tay của hắn: “Đừng đụng tôi.”

Những cây cỏ không có tình đàn hồi, một lúc sau liền tách ra, hắn cũng không nắm lấy tóc cô nữa.

“Không chạm vào, anh không chạm vào, em vẽ đi.”

Nhưng đôi mắt cùng cái miệng không muốn nhàn rỗi, cách một lát liền hỏi: “Em có đói bụng không ?, anh thấy bên kia có một cửa hàng thức ăn nhanh.”

“Khát không ? Chỗ đó cũng có cửa hàng tiện lợi!”

“Tay mỏi không?, nghỉ một lát lại vẽ.”

Cô không nói một lời, Bạch Dương đã sớm quen bị cô làm lơ, hắn hiện tại là máy ATM kiêm tài xế của cô, cho dù là ở trường học hay là bên ngoài, cô đi đến nơi nào đều một tấc cũng không rời.

Chỉ cần cô không chạy, hắn cũng không để ý cô dùng ánh mắt lạnh nhìn hắn.

“Cũng nửa giờ rồi, uống nước đi, anh đi mua.”

Hắn lo lắng cô khát hỏng rồi, chạy vội đến cửa hàng tiện lợi trên đường, lưu luyến đến nỗi mỗi bước đều phải quay đầu nhìn cô một lần, không dám quá hai giây không nhìn thấy cô, có vô số ý nghĩ xấu đều hiện lên ở trong đầu của hắn, có thể giây tiếp sẽ có một người nào đó vụt ra đem cô rói đi.

“Ông chủ cho hai bình nước khoáng ! Nhanh lên!” Bạch Dương nắm di động, đôi mắt nhìn chằm chằm người ngồi ở bên hồ .

“Cậu muốn cái nào ? Cái này hay là cái này?”

“Mắc nhất.” Đôi mắt hắn không dám rời đi, cúi đầu nhìn về phía di động quét mã trả tiền, cầm nước khoáng liền chạy, không biết còn tưởng rằng hắn là trộm của cửa hàng tiện lợi.

Nhưng dù chỉ mới một thời gian ngắn như vậy thôi , lúc hắn trở về bên hồ đã không có ai.

Mặt Bạch Dương cứng lại, vừa chạy vừa rống: “Tiêu Trúc Vũ!”

Hộp thuốc màu lăn xuống bên hồ, vì cô kịp thời bắt lấy mới không rơi vào trong nước, Tiêu Trúc Vũ ngẩng đầu nghe được tiếng hô từ nơi không xa truyền đến , nhút nhát nhìn về phía sườn núi , cô ngồi xổm tại chỗ không nhúc nhích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận