Chương 183

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 183

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiêu Trúc Vũ! Tiêu Trúc Vũ!”

Bạch Dương nhìn khắp nơi xung quanh, lại quên mất xem phía dưới sườn núi,hai con mắt vì kinh hách mà ngây người nhìn lung tung , đại não mất đi năng lực tự hỏi , trái tim như bị buộc một cục đá nặng trĩu dần dần chìm xuống, tay chân tức khắc trở nên lạnh lẽo.

“Đừng làm anh sợ Tiêu Trúc Vũ! Tiêu Trúc Vũ a!” Trái tim kịch liệt nhảy lên, hắn cảm nhận được vô cùng rõ ràng, mỗi một cọng lông tơ của mình đều bị dựng đứng, Bạch Dương hướng tới bờ hồ chạy.

Tiêu Trúc Vũ ôm thuốc nhuộm trong lòng ngực, tay chống trên mặt cỏ, thật cẩn thận cong eo hướng lên trên mà đi.

“Tiêu Trúc Vũ!” Tiếng hô tựa như muốn ăn thịt người, thậm chí không màng trọng lượng của thân thể cứ thế nhào về phía cô .

Cô vừa rồi kỳ thật cũng đã đoán trước được kết quả, nhưng khi bị hắn nhào đến rơi vào trong hồ , vẫn là khó có thể tin, chất vấn chính mình vì sạo lại bị một kẻ điên như hắn quấn thân.

Thình thịch.

Thuốc màu trong tay bị vứt ra xa, hộp nổi lên trên mặt nước dần dần bị thổi đến giữa hồ, cô bị sặc nước vào mũi, liều mạng đem đầu hướng lên trên ho khan.

Nhưng người ôm cô không ngừng đem thân thể của cô kéo xuống , tàn nhẫn ấn vào trong lòng ngực hắn, ngực hắn lại ngang bằng với mặt nước , cô hít thở không thông kề cạnh với tử vong.

Cách mấy tầng vải dệt, cô có thể cảm nhận được trái tim hắn—thình thịch— nhảy lên, thanh âm vang dội đinh tai nhức óc.

“Tiêu Trúc Vũ, Tiêu Trúc Vũ……” Lặp đi lặp lại nhắc mãi tên cô, cả người Bạch Dương ướt đẫm đem cô ôm chặt, cánh tay càng ôm càng chặt, đến nỗi có thể đem cô kẹp chết cũng không chừng, lý trí hoàn toàn quên mức mình có thể làm cô khó thở, chỉ một mực muốn ôm chặt cô.

“Khụ —— khụ! Buông tôi ra, khụ, buông ra.”

Cô khó chịu khóc lên, đuôi tóc ướt dầm dề dính ở cổ, hồ nước mới vừa vào xuân lạnh thấu xương, miệng đông lạnh thành xanh tím, Bạch Dương so với cô còn run rẩy lợi hại hơn, cô nhìn không thấy đôi mắt của hắn bây giờ vì sợ hãi mà đã sung huyết đến mức tận cùng mắt, như người chết trơn trừng mắt.

“Anh sợ hãi.”

Hắn đem cằm cọ đến cổ cô, hai mắt mất đi tiêu cự, lại trừng mắt như cũ, nhìn thẳng lăng lăng về phía nơi xa: “Đừng như vậy, anh sợ hãi, không cần dùng cách như vậy để trả thì anh .”

“Để tôi đi lên, rất lạnh, tôi không muốn ở trong nước, lạnh, ô ô.”

Chỉ cần cô giãy giụa, cánh tay đang ôm cô của Bạch Dương càng càng dùng lực, tựa như có thể kẹp nát xương cốt của cô.

Người trên bờ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn bọn họ, không biết ở trong nước đông lạnh bao lâu, một chút lý trí của hắn đã trở về, mới bằng lòng ôm cô vào bờ hồ, cả người ướt đẫm, đầy người mùi tanh, quần áo dính ở trên người không thoải mái, cô không ngừng phát run,vì lạnh mà đôi môi không ngừng run run, mặt cũng càng lúc càng trắng, mất đi huyết sắc.

“Chúng ta đi khách sạn, nhẫn trong chốc lát.”

Bạch Dương ôm cô, đem cô bỏ vào trong xe, cả người nhỏ nước đi thu thập bàn vẽ, bởi vì tay quá run mà rất nhiều lần không cầm chắc bản vẽ làm nó rơi trên mặt đất, không phải nguyên nhân vì lạnh, mà là hắn không có biện pháp khống chế được tay mình.

Hắn nhìn phản ứng của mình, lại một lần nữa nhặt lên bàn vẽ rơi trên mặt đát, thử rất nhiều lần, mỗi lần đều từ khe hở ngón tay run rẩy mà rơi xuống, tranh sơn dầu đã vẽ xong, rơi trên mặt đất bị mặt cỏ cọ qua, Bạch Dương sốt ruột, dù hắn đã ẩn nhẫn , tay vẫn như cũ điên cuồng run rẩy.

Lần thứ năm bức tranh rơi xuống, hắn như hỏng mất bắt lấy cánh tay của mình, không biết nên làm cái gì bây giờ.

Tiêu Trúc Vũ xoa xoa cánh tay để sưởi ấm, nhìn lại ngoài cửa sổ xe, hắn cứng đờ đứng ở kia, sống lưng cong xuống một chút , cắn răng, đem tay đè ở trên đùi, không tiếng động cuồng loạn cầu xin không cần run run nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận