Chương 189

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 189

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi tối, Bạch Vân Yển xuống lầu liền thấy hắn đang ngồi trên thảm phòng khách, lấy màng bọc thực phẩm đi bọc tranh trong tay.

Nhìn thấy đó là tranh sơn dầu, dây thần kinh trong đầu của hắn liền đau , nhảy dựng lên.

“Tranh từ đâu ra .”

“Tiêu Trúc Vũ.” Hắn cũng không ngẩng đầu lên mà chỉ nghiêm túc bọc, không cho bức tranh này chịu bất cứ thương tổn gì.

“Bao lên làm gì?”

“Đưa đi tham gia thi đấu, lão sư kia nói phải tìm đồ bao lên.” Hắn từ trước đến nay chưa bao giờ tập trung tỉ mỹ làm việc gì như vậy, khi đã phủ kính không kẽ hở còn thật cẩn thận xé màng bọc dán chặt vào một góc của bức tranh.

Cầm bút viết xuống tên của Tiêu Trúc Vũ bên ngoài bọc thực phẩm.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn để lại một dãy số, chẳng qua là số của hắn.

“Chú không đến trường học đeo bám, trở về chỗ của anh làm gì.”

“Em không vào được ký túc xá nữ, Tiêu Trúc Vũ cũng không đi ra.”

Hắn ít nhất cũng không ngốc đến mức, ở dưới ký túc xá ngây ngốc chờ một đêm, Bạch Vân Yển lắc lắc đầu, đi đến tủ lạnh bên mở ra.

Vội vàng hoàn thành chuyện trong tay, Bạch Dương ngẩng đầu hỏi hắn: “Anh vừa rồi ở trên lầu làm gì vậy?”

“Đây không phải là chuyện mà chú cần biết.” Hắn lấy ra đá để uống bia, đầu ngón tay dùng chút lực lấy đá ra.

“Em cũng không phải cố ý muốn hỏi thăm sinh hoạt cá nhân của anh, nhưng mà đã nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên nghe được, chị dâu khóc tê tâm liệt phế như vậy, mấy chiêu mắng chửi anh đều dùng rồi cũng không thấy khóc đến tuyệt vọng như vậy, anh giết cả nhà chị ta sao?”

Bạch Vân Yển cười lạnh không lên tiếng, ngửa đầu đưa ly bia đến bên miệng, trên cổ lộ ra từng vết cào như ẩn như hiện, anh hắn bị thương không nhẹ, người phụ nữ trên lầu hẳn là sẽ càng không tốt cho lắm đi?.

Bạch Dương nửa nằm nửa ngồi trên sô pha, hai chân bắt chéo cầm lấy di động, như là ở không không có việc gì làm, lại tìm đề tài.

“Cha thế nào, anh gần đây thoạt nhìn thực thanh nhàn, thu phục được ông ta rồi?”

“Ông ấy đang tìm mẹ , không có tâm tình quan tâm anh.”

“Đến bây giờ còn chưa tìm được mẹ ở trong tay anh sao?”

“Hẳn là không lâu nữa.” Hắn uống đến nửa lon bia, hương vị tanh cay dâng lên lòng ngực , hắn phải thực dùng sức mới ép xuống được, một tay đưa lên đóng cửa tủ lạnh , trầm mặc rũ mắt đứng đó tự hỏi.

“Em đi ngủ.”

“Bạch Dương.”

Quay đầu, thấy anh hắn đang nâng mắt nhìn hắn nghiêm túc, mắt sáng như đuốc, trên cổ có vài vết cào có hơi thê thảm.

“Tình huống thân thể mẹ có chút không xong, bà ấy bị bệnh tâm thần đã rất nhiều năm, chỉ dựa vào uống thuốc thì không trị hết được, lúc vừa tới còn giết một hộ sĩ, tuy đã dùng các phương pháp y học khác nhau để tiến hành trị liệu , nhưng hình như ngày mà bà ấy rời khỏi cái tầng hầm ngầm kia thì đã phát điên rồi.”

“Bà ấy không thể trở lại là một người bình thường được nữa, không thể rời đi sinh hoạt bị xích sắt trói buộc, thậm chí nếu không có mệnh lệnh mà cha đưa ra, bà ấy cũng sẽ không làm ra được những hành vi mà một con người nên có , bị ngược đãi thời gian quá dài , y học đã không cứu được bà ấy nữa.”

Bạch Dương nghe: “Có ý gì?”

Hắn bóp bẹp lon bia, cúi đầu suy nghĩ rất lâu, tóc mái buông xuống che lại đôi mắt thâm trầm.

“Bà ấy đã không còn nhận ra chúng ta nữa, anh muốn cho bà ấy một cái chết thống khoái không đau đớn.”

“Anh, anh đang nói giỡn sao?”

Hắn ngẩng đầu hít sâu, thở dài: “Cái này chỉ là một ý nghĩa, anh còn chưa đưa ra quyết định, anh nói ra để chúng ta cùng suy xét .”

“Em cảm thấy anh rất kỳ quái, anh cũng đối xử với chị dâu như vậy, sao lại bắt đầu đau lòng cho mẹ, nếu về sau chị dâu cũng biến thành như mẹ , anh cũng sẽ để cho chị ta chết mà không đau đớn sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận