Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngạch!”

So sánh với sự thoải mái của hắn, người dưới thân nôn khan kêu thảm thiết, dùng hết toàn lực phát ra tiếng hét xé rách.

“ Vu Nhứ em muốn cái gì tôi cũng sẽ cho ! Nhưng tôi không cho phép em vẽ, đời này của em đừng nghĩ có thể đụng vào dụng cụ vẽ tranh một làn nào nữa!”

Cô còn có mộng tưởng, cô không muốn chết, không cần mang thai.

Cô biết bên ngoài thế giới sẽ có một nơi an tĩnh dành cho cô, còn có người chờ mong tranh của cô, có người nhớ rõ tranh cô vẽ, cô muốn đi ra ngoài, muốn tự do…… Tự do!

“Động cái gì mà động!”

Giãy giụa kích thích bạo nộ của hắn, nắm lấy tóc dính cà phê của cô , cho một cái tát lên mặt ,– bang –một tiếng, khóe miệng rách ra, cô không bị đánh chết như trong mong đợi.

Làm tình liên tục, tinh dịch nội bắn ở chỗ sâu nhất, tinh tử nồng đậm rót bắn vào trong bụng, cô cảm thấy ngày mình mang thai không còn xa nữa.

Chính vì thế, Bạch Vân Yển mới đem cô nhốt ở phòng ngủ, khóa trái cửa sổ, vốn cô chỉ cách tự do một lầu , bây giờ lại biến thành con chim bị giam giữ trong 30 mét vuông .

Làm tình càng ngày càng thường xuyên, xốc váy lên chính là ác mộng, người từ trước đến nay trên giường không bao giờ phản kháng , cũng trở nên lớn gan, dám rống to kêu to còn hướng lên cổ hắn mà cào.

Bạch Vân Yển tàn nhẫn đánh cô đến trầy da tróc thịt , cầm lấy dây lưng đánh lên mu bàn tay , ngón tay vẫn luôn kiều nộn, lại bị hắn đánh đến huyết nhục mơ hồ.

“Lần sau còn dám động thủ với tôi, tôi sẽ đem hai tay của em phế đi! Đến lúc đó dù có đem bút vẽ ném trước mặt , em cũng không làm gì được!”

Nói xong liền đi, ném xuống thân thể đã bị rót đầy tinh của cô, Vu Nhứ ghé vào giường, nhìn ngón tay chảy máu , nhớ đã một tuần cô chưa được vẽ tranh.

Lòng có khát vọng, đầu ngón tay run rẩy nâng lên , dùng máu ở đầu ngón tay như thuốc màu, ở trên gối đầu trắng tinh, vẽ ra từng đường uốn lượn cuộn sóng, tâm như tro tàn cô, tiếp tục trầm mê trong cảm giác vẽ tranh.

Cô mơ ước trở thành một họa sĩ, bên ngoài còn có người đang chờ mong tác phẩm mới của cô.

Tô Hòa Mặc ở phòng cấp cứu bị may sáu mũi, một tầng băng gạc vòng quanh cái trán .

Lúc ngồi trên ghế ở đại sảnh khám và chữa bệnh để truyền dịch, hắn thấy Tiêu Trúc Vũ.

Còn tưởng là nằm mơ, không nghĩ cô lại tiến về phía hắn càng ngày càng gần, Tô Hòa Mặc không dám hé răng cũng không dám động, hắn sợ vạn nhất đây là giấc mộng, mình tỉnh lại, người trước mắt liền biến mất.

Cô còn mặc váy ngắn họa tiết ô vuông màu cà phê , nguyên bộ tiểu tây trang, sơ mi trắng cùng nơ con bướm màu đỏ , càng nhìn càng giống nhu một búp bê Tây Dương đáng yêu, vớ đen kéo dài đến phía dưới đầu gối, độ dài váy vừa vặn che lại những vết thương trên đùi .

“Đầu bị thương rất nghiêm trọng sao?”

Cô vậy mà đã đi đến trước mặt hắn, mở miệng nói chuyện.

Tô Hòa Mặc giương miệng, khiếp sợ không phun ra một chữ.

Cô cong lưng dán sát mặt vào hắn, tò mò giơ ra bàn tay vẫy vẫy trước mắt hắn : “Tô Hòa Mặc?”

“Tiêu, Tiêu Trúc Vũ.”

“Thật là cô sao? Tôi còn cho rằng mình đang nằm mơ!”

“Tôi lại cho rằng cậu bị thương đến nổi không nhận ra tôi.”

Hắn hưng phấn lại kích động ngồi thẳng dậy, Tiêu Trúc Vũ thực tự nhiên kéo ghế nhỏ , ngồi ở trước mặt hắn , hai chân đạp lên thanh chắn dưới ghế chân , cánh tay chống ở ghế bên cạnh, bả vai có chút nâng lên.

Cô thoạt nhìn đã thay đổi thật nhiều, cảm giác có chút xa lạ.

“Cổ cô làm sao vậy? Sao lại chảy máu?”

“Không có việc gì, bị đồ vật bén cắt qua một chút.”

Cô cười rộ lên thực bình thường, không có cảm giác giống như lúc trước ngốc manh ngu đần .

Nhìn thấy huy hiệu trường được thêu ở ngực cô : “Trường mới sao, có tốt không ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận