Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tốt, tôi học lớp nghệ thuật , mỗi ngày đều vẽ tranh, thực vui vẻ, còn cậu thì sao?”

Hắn cười khổ lắc đầu: “Tôi cũng muốn vào trường cô học, nhưng xin vài lần đều bị cự tuyệt, cho nên tôi hiện tại vẫn đang nỗ lực làm công, muốn tích đủ sáu vạn học phí cho một năm, từ cao tam chuyển đến lớp cô.”

“Cũng coi như là một mộng tưởng nho nhỏ .” Hắn lại nói.

Vừa rồi trên mặt còn tươi cười , sau khi nghe lời này cô lại thấy cô đơn, khóe miệng cũng hạ xuống.

Tô Hòa Mặc hỏi: “Lúc cô ở nhà tôi, bị Canh Dung mang đi, bị cô ta đưa tới bên người Bạch Dương sao?”

“Đúng vậy.”

“Tôi còn biết, bây giờ Bạch Dương nhất định là đang học cùng trường với cô , bằng không cũng sẽ không đem tôi đánh thành ra như vậy.”

Hình như bây giờ dùng hắn có nói gì cũng như đang tranh thủ sự thương hại từ cô, hắn muốn đổi một đề tài khác, nhưng đầu óc mãi chỉ nghĩ đến chuyện trước kia.

“Tôi cùng người phụ nữ kia, Canh Dung, cũng chỉ từng làm có một lần mà thôi, tôi lúc trước, là cùng đường, cho rằng cô ta sẽ giúp tôi trả hết nợ nần cho những người đó, có thế bọn họ mới không tìm tới tôi để gây phiền toái nữa. Tôi không nghĩ tới, cô ta lại là người của Bạch Dương , tôi cảm thấy thực áy náy, thực xin lỗi cô.”

“Tôi cũng biết bây giờ không nên nói những lời này , đều đã qua , hơn nữa bộ dáng của cô hiện tại giống như cũng không phải…… Thực để ý .”

Thanh âm của hắn càng ngày càng nhẹ, không có tự tin, dần dần ngay cả chính mình cũng không nghe được từ cuối nói ra là từ gì , mặt trắng bệch chật vật nghèo túng, so với băng gạc trên mặt còn muốn trắng hơn, càng ngày càng yếu đuối.

Tiêu Trúc Vũ nghe hết lời hắn nói, gật đầu, đem cánh tay thả lỏng của hắn đặt lên đùi, mười ngón tay đan chặt .

“Cậu, có thể không cần cùng tôi học cùng một cao trung được không?”

Tô Hòa Mặc hơi hơi mở to hai mắt nhìn: “Cái gì?”

“Chính là, không cần cùng tôi học chung một trường, chỉ còn lại một năm cuối của cao tam, cậu có thể dùng sáu vạn làm rất nhiều chuyện, không phải nhất thiệt một hai phải cùng tôi ở bên nhau, hơn nữa Bạch Dương cũng ở đó, cậu cũng đã bị cậu ta đánh thành như vậy, cậu ta có bệnh tâm thần, cậu ta sẽ giết người, sẽ giết cậu.”

Hắn gượng ép nâng lên một nụ cười: “Tiêu Trúc Vũ, cô trở thành người bình thường rồi, là Bạch Dương đem bệnh của cô chữa khỏi sao?”

“Cũng coi như vậy đi, là anh trai cậu ta.”

“A, các ngươi đều……”

“Tô Hòa Mặc!” Giọng nói của cô thực kiên định, nâng lên khuôn mặt nhỏ mềm mại , cố lấy dũng khí kiên định nói.

“Cậu không cần cùng tôi học chung một trường cao trung, cậu có thể vẽ tranh, vễ ra bức tranh đẹp nhất, vào đại họ tốt nhấtc! Tôi rất thích tranh của cậu, tôi hy vọng một ngày nào đó, dù ở đâu thì cũng có thể nhìn thấy tranh cậu vẽ! Phố lớn ngõ nhỏ, mỗi người đều biết cậu, tôi sẽ thực tự hào, bởi vì tôi đã quen biết cậu .”

“Những lời này của cô là sao, giống như muốn cùng tôi nói là từ biệt .” Hắn chua xót nâng khóe miệng lên, vì xúc động mà chảy nước mắt, ở hốc mắt đảo quanh.

“Tôi chỉ là không cam lòng để cậu dùng số tiền đó làm những chuyện không đáng.”

“Nhưng tôi cũng không cam lòng a! Tôi trả giá nhiều như vậy, vì sao cuối cùng cô vẫn muốn ở cùng Bạch Dương…… Côi biết tôi muốn đem cô cứu ra bao nhiêu lần chưa! Tôi đứng ở đỉnh thì có thể đem cô kéo về bên cạnh sao? Tôi trở thành họa sĩ mà mỗi người biết được thì có thể sao!”

Hắn như hỏng mất , rất muốn biết được đáp án từ cô, trái tim chỉ vì một câu nói của cô ohuts chốc có thể dễ như trở bàn tay hưng phấn, cũng một câu nói của cô mà rơi xuống đáy cốc. Cô căn bản không biết côcó thể ảnh hưởng đến hắn như thế nào, tình yêu đơn phương nghẹn khuất này , làm cảm xúc bi ai càng ngày càng đậm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận