Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bả vai Tiêu Trúc Vũ hạ xuống một chút, nhưng lập tức ngẩng đầu nở ra tươi cườirạng rỡ , hai má như quả táo no đủ: “Tôi cũng có sinh hoạt của mình nha, nói không chừng tôi cũng sẽ trở thành một họa sĩ, chúng ta có thể ở trên đỉnh núi gặp nhau.”

“Thật vậy chăng? Thật sự?” Cố tình cho hắn hy vọng.

Cô gật đầu hai cái, Tô Hòa Mặc nâng tay truyền dịch lên , lau trên mặt của mình một phen nước mắt sắp rơi xuống , quay đầu đi, hung hăng hút mũi một ngụm.

“Đây là một vấn đề cuối cùng tôi muốn hỏi, cô có từng thích tôi không? Cho dù chỉ là một khắc, có thật sự thích qua tôi không?”

Cô châm chước trong chốc lát.

“Có.”

Đôi mắt đỏ bừng , lúc này mới dám một lần nữa nhìn về phía cô: “Là khi nào?”

“Lúc mẹ tôi nhào qua muốn giết tôi, cậu đã cứu tôi .”

Cô nghiêm túc nhìn vào mắt hắn, giọng nói thực nhẹ , như sợ bị người khác nghe được.

Đó là lần duy nhất hắn giết người, nghĩ đến chuyện này, lại tràn đầy không cam lòng, khống chế không được nức nở, cánh tay ngăn trở đôi mắt, hung hăng cọ xát nước mắt chảy ra .

“Cô đi đi, tôi muốn yên tĩnh một mình.”

Tiêu Trúc Vũ chống ghế đứng dậy, cúi đầu cắn cánh môi.

“Không cần tự trách, làdo Bạch Dương giết mẹ tôi, không phải cậu.”

Hắn hút nước mũi lắc đầu.

“Tôi đi đây, tôi sẽ thực chờ mong tranh của cậu, còn cói còn có, Canh Dung đã chết, cô ta bị tai nạn xe cộ– xe nổ mạnh qua đời.”

“Tôi không quan tâm cô ta.”

“Được, vậy hẹn gặp lại.”

Rũ đầu, hắn nghèo túng giống như chứ chó nhỏ lạc đường.

“Sao khi cô biến thành người bình thường, lại có thể vô tình như vậy a, Tiêu Trúc Vũ.”

Trên mặt Tô Hòa Mặc không có vui mừng, một trận chua xót dâng lên. Ngẩng đầu nhìn, bóng dáng đơn bạc cách hắn càng ngày càng xa, tỉnh mộng, lại là một người cô đơn .

Kỳ thật hắn muốn cùng cô nói, hắn đã tích đủ sáu vạn kia, đang chờ cô mở miệng, muốn thất dáng vẻ chờ mong của cô , hắn mới có thể chân chính ôm ảo tưởng cùng cô học chung một trường.

Vỗ võ ngực khó chịu tắc nghẽn , muốn để mình bình tĩnh một chút.

Điện thoại vang lên, hắn cúi đầu sờ túi, phát hiện là ông chủ gallery gọi tới.

“Vâng, ông chủ.”

“Cậu đang ở đâu thì nhanh chạy trở về một chuyến! Ở bên ngoài Gallery có thật nhiều phóng viên muốn phỏng vấn cậu, hơn 80 bức tranh có chữ ký của Tơ Liễu là từ đâu mà ra, mấy nhà sưu tầm cũng không thu được, cậu từ đâu mà đào ra đượct, tất cả đều là tác phẩm của cô ấy, chính phẩm a!”

Tô Hòa Mặc nắm chặt điện thoại, trái tim vang lên một tiếng— lộp bộp– , thanh âm đầu dây bên kia nôn nóng hưng phấn đều bị hắn làm lơ.

Hắn biết, có lẽ là ông trời đã ban cho hắn cơ hội lội ngược dòng.

Tiêu Trúc Vũ, chỉ mong cô nói chuyện giữ lời, ở đỉnh núi gặp nhau.

Buổi sáng 9 giờ, Bạch Dương nhận được một cuộc điện thoại, là điện thoại thông báo Tiêu Trúc Vũ đã đoạt giải.

Bức tranh bị hắn đưa đi dự thi , đạt được giải tư trong bốn giải đặt biệt, mà số điện thoại sau bức tranh lại là của hắn.

Tin tức không nằm trong tưởng tượng nên cũng không làm hắn cao hứng , Bạch Dương không mặn không nhạt “ ừ “ một tiếng.

“Vậy xin hỏi anh khi nào có thể đến lãnh thưởng ? Lễ trao giải của chúng ta được tổ chức vào buổi sáng 10 giờ ngày thứ năm , có rất nhiều truyền thông cũng tới phỏng vấn……”

“Không được, tranh kia bỏ quyền tham gia thi , không cần trao giải.”

“A? Nhưng giải đã được định rồi .”

Bạch Dương nghe cũng không nghe ngắt điện thoại, trong tay mang theo hòm thuốc nhỏ đến đến khu dạy học .

Tiêu Trúc Vũ mở bánh mì ra, một bên ăn, khom lưng cầm bút vẽ quấy vào bên trong thùng nước hai lần.

Vẫy vẫy vệt nước, một lần nữa chấm lấy thuốc màu– màu xanh lục.

Bạch Dương từ cửa sau tiến vào, đi đến bên người cô ngồi xuống, đem hòm thuốc mở ra, cầm lấy bông ngâm ở Povidone, dùng cái nhíp kẹp hướng lên cổ cô xoa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận