Chương 198

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 198

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô né tránh, còn dùng mu bàn tay đánh hắn một cái, đem bánh mì ở trong miệng cắn xé, tiếp tục cúi đầu sáng tác.

Trên cổ bị bị dao trang trí cắt qua tạo thành một đường vết thương dài, qua một buổi tối liền khép lại, nhưng vẫn lưu lại vảy kết màu nâu ở trên cái cổ trắng nõn , rất phá hủy mỹ cảm.

“Nghe lời, chỉ tiêu độc mà thôi, sẽ lành nhanh hơn.”

Cô mắt điếc tai ngơ, miệng căng phồng vì nhét bánh mì, mặt gương lên nhấm nuốt giống con hamster, không ngừng phồng quai hàm nhai nhai, làm hắn muốn bò đến hung hăng cắn một ngụm lên khuôn mặt cô.

Bạch Dương buông cánh tay, thò lại gần xem tranh cô vẽ.

“Sao em ngày nào cũng vẽ cây ngô đồng vậy?”

Tự hỏi tự đáp, như bừng tỉnh– nga— một tiếng: “Anh biết một họa sĩ mỗi ngày đều vẽ trứng gà, cuối cùng cũng đem trứng gà đơn giản vẽ thật sinh động như thật, có phải ngày ngày em đều vẽ cây ngô đồng cũng là đạo lý này?”

Hắn ra vẻ thực hiểu cười —hì hì– chờ cô nói chuyện.

Tốc độ nhai mì của Tiêu Trúc Vũ thả chậm, bộ dáng đang muốn mở miệng, hắn liền giơ bông lên hướng đến cổ cô mà lau , xúc cảm lạnh lạnh chỉ thoáng qua trong chớp mắt , chỉ thấy gương mặt kia vừa lòng gật đầu lộ ra hàm răng trắng cười tươi.

“Không phải đã tốt rồi sao, lần sau sớm một chút để anh lau cho em, cũng không đau.”

Cô siết chặt bánh mì trong tay, thanh âm bao nilon vang lên rung động: “Bạch Dương,cậu rất nhàn rỗi sao? Nếu đã tới trường học, vì sao lại không đi học?”

“Anh tới trường học chính là để ở cạnh em, anh là loại lưu manh du thủ du thực , đi học thì có thể làm ra cái gì cống hiến gì chứ?,giống như lời em nói, anh là thứ khiến xã hội bại hoại, nên tìm người nào đó lấy thân báo đáp thì tốt hơn.”

“Tôi cũng không phải là thùng rác, không cần loại người như cậu, cậu đi tìm người khác đi.”

Bút vẽ dùng sức ở ngọn cây vẽ một đóa nở rộ trong tàng lá xanh, thanh âm hắn dừng lại, an tĩnh dị thường.

Đôi tay nắm thành quyền đặt ở trên đùi, trầm mặc nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng nghiêng của cô, một ngọn lửa giận dâng lên biết rõ phải nén xuống nhưng lại không áp xuống được, nuốt nước miếng, bức chính mình phải bình tĩnh.

Chuông tan học vang lên, cô đem bánh mì ăn xong, ném bút vẽ vào thùng nước.

Mới vừa đứng dậy, đã bị Bạch Dương nhanh chóng bắt được cánh tay, tốc độ rất nhanh rất chuẩn, cô còn cho rằng hắn sớm đã nghĩ muốn bắt lấy tay cô.

“Đi đâu!”

Bàn tay nắm lấy sương sụn ẩn ẩn đau, thanh âm cũng mông lung mang theo khí lạnh áp suất thấp, mí mắt bị ép thực trầm, cảm xúc ấp ủ chỉ kém chút nữa là bùng nổ.

“WC.”

Tay trái Bạch Dương không ngừng run lên, buộc chính mình phải buông ra, Tiêu Trúc Vũ dùng sức rút ra, nắm lấy cánh tay bị hắn năm chặt xoa xoa đi nhanh ra ngoài.

Đi vào hành lang, cô đẩy tay áo ra, cúi đầu nhìn lại, da thịt trên cánh tay trắng mịn lộ ra một vòng màu đỏ sậm sung huyết ,thiếu chút nữa là chảy máu, cô không dám dùng sức chỉ nhẹ nhàng xoa xoa.

Mà vồng phiến hồng trên cổ tay không bao lâu liền biến thành một vết ứ bầm, giằng co suốt một tuần trên cánh tay cô mới tiêuđi.

Đợt tập huấn tháng tư của Trường học nghệ đã bắt đầu, cô mỗi ngày đều ở trong phòng học vẽ tranh, hoặc là nhàm chán buồn tẻ nghe chương trình học, Bạch Dương ngồi cạnh ở bên người cô, thông thường chỉ là ngủ.

Lúc không ngủ , sẽ học đem đầu dựa vào vai cô, trộm kéo cánh tay cô, ngón tay. Mỗi một động tác nhỏ đều rất ái muội , chỉ có hắn là vui vẻ nhất.

Thời tiết đầu xuân đẹp , liền muốn mang cô đi ra ngoài chơi, nhưng Tiêu Trúc Vũ luôn vẽ mãi không xong , mỗi ngày bằng mắt thường có thể thấy là rất bận rộn, Bạch Dương ngồi mốc meo, khuyên cô , cô cũng bất động , cũng chỉ có thể căng da đầu tiếp tục ngồi xuống.

Buổi tối 8 giờ tan học, hắn bắt lấy cánh tay cô, vẻ mặt vui vẻ chạy về phía trước : “Em cũng đi với anh đến chỗ này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận