Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy được, nếu ở trong trường học gặp ủy khuất con nhất định đừng nghẹn, còn có ông nội, sẽ không có ai có thể khi dễ con.”

Ngón tay cô cuốn cuốn dây điện thoại , –ừ– một tiếng.

Hàn huyên thêm hai câu, thật sự không còn chuyện gì để nói nữa .

“Ở trường học học thế nào? , có thể đuổi kịp bài giảng của lão sư không? Ta nghe cô giáo con nói, con mỗi ngày đều vẽ tranh rất mệt, chú ý nghĩ ngơi đừng chỉ tập trung vẽ quá lâu.”

“Vâng, con biết rồi ông nội, con còn phải đi học, chờ có thời gian sẽ gọi cho ôni.”

“Được được, vậy con đi học đi.”

Ông mấy phen muốn ngắt điện thoại nhưng lại không bỏ được, lại nhắc nhở cô: “Đừng để mình mệt, giữa trưa nhớ phải ăn cơm thật ngon, cũng không thể chỉ vẽ mà để mình đói bụng.”

“Có việc gì thì gọi điện thoại cho ông nội.”

Tiêu Trúc Vũ đáp ứng vài tiếng, sau khi buông ống nghe xuống , mới tính là nhẹ nhàng thở ra.

Lúc trở lại phòng học, chủ nhiệm lớp đang ngồi ở vị trí của cô, xem tranh cô vẽ.

Cô thấp thỏm đi lên trước, đem đôi tay nắm ở sau người.

“Bức tranh này của em, kết cấu phân tầng quá ít, tuyến phân cách đều nhiễm đều thực hư, đồ vật phải tả thực mới đẹp, như cái lá cây cùng rễ cây này.”

Cô giáo cầm lấy bút vẽ sửa chữa, Tiêu Trúc Vũ khẩn trương nhìn, không tự giác bóp chặt ngón trỏ, nghiêm túc ghi nhớ từng nét bút.

“Còn có nơi này, ánh sáng quá yếu.”

“Vâng.”

Chọn chỉ ra mấy chỗ xấu , cô có chút thất vọng vì không được lão sư khích lệ,dù gì đây cũng là bức tranh cô đã vẽ trong nửa năm qua, tự nhận là bức tranh tiến bộ nhất trong các bức, không nghĩ tới vẫn còn nhiều vấn đề như vậy.

Chờ lão sư đi rồi, cô ngồi trở lại , tay cầm lấy bút vẽ ĩu xìu ngừng ở giữa không trung, không biết nên vẽ tiếp như thế nào.

Hẳn là Bạch Dương ở cô bên tai cô nói ra những lời thổi phồng quá nhiều , cho nên mới có loại ảo giác, cô vẽ thực đẹp, huống hồ lần trước hắn nói dùng bức tranh kia của cô đi dự thi, đến nay cũng không có tin tức, phỏng chừng là không đoạt giải.

Cũng đúng, tranh cô vẽ vẫn khó coi như vậy.

“Ai u, em vẽ được như bậy đã không tồi rồi.” Tiêu Trúc Vũ ngẩng đầu nhìn bạn học ở trước mặt được lão sư khen ngợi , cầm lấy bức tranh của cô ấy tán thưởng, sau đó đem tranh đưa cho cô nhìn: “Đều ngẩng đầu xem này, nếu các bạn học đạt đến trình độ này thì cơ bản đã có thể đem đi thi đấu, học tập theo bạn ấy một chút.”

Bức tranh vẽ một người ,một nữ sinh trên đầu đội mũ , tranh sơn dầu sắc thái sinh động như thật.

Tiêu Trúc Vũ nhìn bức tranh ngô đồng mà mình đã vẽ mấy trăm lần, cũng nên thay đổi, nói không chừng vẽ cái khác sẽ tốt hơn .

“Đẹp cái gì mà đẹp, tranh Tiêu Tiêu nhà tôi vẽ mới là đẹp.”

Cô giáo ngây người vì bị lời nói này đánh gãy, Bạch Dương không biết khi nào đã đứng bên người cô, cười hì hì tiến lên, đem cằm gác ở bả vai cô.

“Tranh Tiêu Tiêu của chúng ta vẽ là tốt nhất, cây ngô đồng thật đẹp, quả thực là giống nhau như đúc, Tiêu Tiêu vẽ mới là đẹp nhất, là do những người đó không hiểu thưởng thức!”

Cô nắm lấy bút vẽ, thất vọng trong mắt dần dần chậm lại, tuy rằng cô rất chán ghét Bạch Dương, nhưng hắn là người cho cô tự tin cùng trợ giúp trên đường này rất lớn. Hắn thuận miệng khích lệ, làm cô cảm thấy chỉ mới bắt đầu vẽ tranh nửa năm, nhưng chính mình đã tiến bộ rất lớn.

Rõ ràng thời điểm mới bắt đầu , vẫn dùng bút màu nước, mới bắt đầu mấy ngày vẽ không tốt, chỉ biết vẽ ra những nhân vật phim hoạt hình ấu trĩ ả.

Cô lại có một lần nữa cầm bút vẽ lên để tiếp thêm dũng khí, hạ quyết tâm phải đem cây ngô đồng này vẽ thật tốt.

Nghỉ hè bắt đầu, cô liền ngồi ở các góc của trường để vẽ vật thực, nhiệt độ không khí buổi sáng còn được nhiều nhất 30 độ , vừa đến giữa trưa liền oi bức, muốn vẽ bút nắm trên tay cũng bất động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận