Chương 204

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 204

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Trúc Vũ nhìn chung quanh, hương thơm thanh mát của hoa cỏ truyền vào khoang mũi , cô thực vui vẻ, nơi này giống như một lâu đài , mà cô đang ở trong đó, như vậy cô liền giống như một nàng công chúa.

Cô đã từng cho rằng nơi nào có bà ngoại bên cạnh mới gọi là nhà.

“Bạch Dương.” cô đem bàn tay nắm ở sau người, xoay người lại, áo choàng cùng tóc dài đều thoang thoảng mùi hoa, cô cười tươi đi đến trước mặt hắn.

Khóe môi nâng lên, lộ ra hàm răng trắng tinh, mắt cong lên đáng yêu như vầng trăng non : “Cảm ơn.”

Để cô có nhà.

Bạch Dương sửng sốt.

Sau đó hắn liền lộ ra tươi cười, như si ngốc say say, tiếng nói lắng đọng, phảng phất như đã ấp ủ thật lâu, khàn khàn hồn hậu: “Tiêu Tiêu của anh, thật đáng yêu.”

“Chú muốn đi Italy?”

Bạch Dương gật đầu.

“Tại sao lại muốn đi? Đi bao lâu?”

“Thật lâu đó, có khả năng là sẽ định cư ở đó luôn, em muốn để Tiêu Trúc Vũ vẽ tranh, nơi đó có rất nhiều lão sư cùng trường học ưu tú .”

Bạch Vân Yển dựa vào tủ bát, áo ngủ tơ lụa màu đen dán sát phát họa ra hình dáng thân thể, tay niết lon bia còn dư lại một nửa , quơ quơ trước mắt em trai: “Cũng không phải hoàn toàn là vì chuyện này đi, chú không có khả năng chỉ là vì cô bé kia.”

“Đúng vậy, đương nhiên, dù sao em cũng không thể sống dưới sự che chở của anh cả đời được , dù sao cũng phải dựa vào nỗ lực của chính mình , có chút thành tựu mới được.”

Hắn phát ra tiếng cười nông cạn, đem bia đặt ở mặt bàn đá cẩm thạch phía sau, đứng thẳng người.

“Nói cho anh biết Bạch Dương, chú định làm cái gì? Đoạn thời gian ở Ireland kia không đem đầu óc chú làm cho thẳng, ngược lại càng ngày càng cố chấp?”

Bạch Dương đem đầu nghiêng về phía khác, không chịu cùng anh hắn đối diện: “Dù sao em đã quyết định rồi, anh không cần phải xen vào chuyện của em.”

“Chú mới 19 tuổi, ngay cả đại học cũng chưa học xong.”

“Vậy thì sao! Em không muốn ở dưới sự che chở của anh bảo hộ Tiêu Trúc Vũ.”

“Phải không? Hiện tại ở trước mặt anh mà còn giả bộ dáng vẻ thâm tình, không phải người lúc trước đem tranh cô ấy dán ở trên bảng đen, viết xuống hai chữ thật xấu là chú sao?”

Hắn đột nhiên quay đầu: “Anh làm sao mà biết được!”

Bạch Vân Yển lộ ra tươi cười trào phúng: “Thật cho rằng anh mặc kệ chú thì chính là cái gì cũng không biết sao?”

“Cô chủ nhiệm lớp xem lại camera theo dõi, phát hiện là chú, lão sư gọi điện thoại cho anh, còn đem hình ảnh theo dõi được gửi qua, chuyện này anh vẫn luôn không muốn tính sổ với chú, nhưng nếu chú lại tiếp tục giả tạo, anh sẽ kêu một đám người cùng tố giác tội của chú.”

“Trừ bỏ cái chuyện kia, em có có tội gì ——”

Nói đến một nửa hắn đột nhiên không có tự tin cương nghạnh nữa, nhớ tới bức tranh đoạt giải của cô, cũng là do một tay hắn sắp đặt.

“Chú ở trong trường học giả trang thành dáng vẻ thâm tình thân thiết, làm rất không tồi.”

“Ai cần anh lo! Hai ngày sau em liền mang cô ấy đi Italy, chuyện này đã định như vậy rồi, em chỉ tới nói cùng anh một tiếng, em trở về chung cư đây.”

“Bạch Dương!” Bạch Vân Yển gọi hắn lại: “Chú thành thật nói cho anh biết, có phải chú tính toán đi theo con đường ngày xưa của cha hay không? Chú mới 19 tuổi, có vài thứ không được chạm vào, nếu anh không bảo vệ chú đi đúng quỹ đạo, thì không biết một ngày nào đó chú sẽ chết ở bên ngoài!”

“Em đã nói rồi, không cần anh quản!”

Hắn phản nghịch mà rống giận, quay đầu nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn nhau: “Anh hiện tại cũng chỉ là một con trâu thay cha làm việc, làm sao có thể chống lại cha chứ! Em cái gì cũng không biết, chỉ biết dùng quyền lợi mà anh trao cho, nhưng dù sao mệnh này cũng không thoát được liên quan với gia đình này!Nhưng trừ Tiêu Trúc Vũ, không ai có thể giết chết em được.”

“Ngu xuẩn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận