Chương 205

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 205

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh thông minh! Anh thông minh nhất!”

Hắn nổi giận đùng đùng chạy ra bên ngoài, Bạch Vân Yển niết bẹp lon bia ném mạnh lên mặt đất ! Nửa lon bia còn dư lại bắn ra tung tóe bốn phía: “Nếu thực sự có năng lực vậy liền cút cho anh, không cần trở về! Muốn cái gì thì anh sẽ giúp chú, chú đi theo con đường ngày xưa của cha, đối với chú không có chỗ tốt!”

Bạch Dương nghe không vào nhiều như vậy, hắn chính là muốn tự lực cánh sinh, như vậy ít nhất Tiêu Trúc Vũ sẽ không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của hắn, vẫn là không có đủ tự tin, có thể chân chính có được cô.

Ngoài cửa vang lên tiếng động cơ của xe thể thao– ong ong–, nhanh như chớp chạy ra ngoài, siêu xe trong nháy mắt đã chạy không thấy bóng dáng, chiếc xe kia vẫn là hắn tặng em trai vào sinh nhật 19 tuổi , rốt cuộc là bị chiều hư, không biết trời cao đất dày.

Bạch Vân Yển liên hệ với thư ký: “Tra một chút gần đây Bạch Dương hay cùng tiếp xúc với những người nào, tốt nhất là tra ở bên Italy.”

Hắn một lần nữa mở tủ lạnh lấy bia, không quá mười phút, Ký Nhậm liền gọi lại.

“Là một người đàn ông tên Vinson , lúc ở Ireland đã từng cũng cha ngài đối địch, tôi đã kiểm tra lịch sử các cuộc gọi trong di động Bạch Dương , hai người bảo trì liên hệ đã một đoạn thời gian, bắt đầu từ hai tháng trước.”

Hắn nghe thì liền hiểu rồi.

“Italy có một bất động sản trên danh nghĩa là của Bạch Dương , tôi đem vị trí gửi ngài.”

Bạch Vân Yển mở máy tính một bên ra , hoạt động con chuột, mắt nghiêm túc nhìn màn hình.

“Nếu nó quyết đi thật , vậy phái người ở Italy nhìn chằm chằm nó, có chuyện gì thì báo lại ngay lập tức cho tôi .”

“Vâng.” Ký Nhậm đốn một lát: “Còn có một việc muốn nói với ngài.”

“Nói.”

“Năm trước ngài để tôi xử lý mấy bức tranh của Vu tiểu thư , tôi phát hiện chúng nó đã lưu lạc ở thị trường, đặt ở gallery, mỗi một bức họa đều ở đã yết giá rõ ràng, người sau lưngchịu trách nhiệm buôn bán tên là Tô Hòa Mặc, nam sinh mười chín tuổi .”

Thái dương của hắn nhảy dựng: “Tôi không phải nói cậu đem chúng nó ném đi sao! Vì sao lại bị chảy vào thị trường?”

Thời điểm Ký Nhậm đem những bức tranh này cho gallery , đích xác từng có tâm tư khác, hắn không thể xem những bức tranh vốn là tác phẩm nghệ thuật xem là một đống rác rưởi mà vứt bỏ được.

“Là tôi sơ sót, vô cùng xin lỗi.”

“Đem tư liệu của cậu ta gửi cho tôi.”

Hòm thư nhận được tư liệu hắn sớm đã thu thập tốt , mới mười chín tuổi tuổi đã gia nhập hiệp hội mỹ thuật , tác phẩm lớn lớn bé bé không ít, từ một năm trước liền bắt đầu xuất hiện trước mặt đại chúng , hắn sở dĩ có thể một đường đạt được chú ý, hoàn toàn là nhờ vào hơn 80 tác phẩm của Vu Nhứ.

Bạch Vân Yển vuốt cằm, như có điều suy tư , nửa ngày sau, liền cười thành tiếng.

Người đầu dây điện thoại bên kia căn bản không đoán được ý tứ của hắn là gì.

“Ngài muốn tôi giải quyết chuyện này như thế nào .”

“Không cần.”

Hắn sảng khoái làm lơ làm Ký Nhậm kinh ngạc, rốt cuộc người này không tính là rộng lượng.

“Vâng.”

Đóng lại máy tính, Bạch Vân Yển đem bia uống xong, đứng dậy đi lên lầu.

Người phụ nữ tối qua cuồng hoan trắng đêm dưới thân hắn, vẫn luôn ngủ đến tận bây giờ, trần truồng ghé vào trên giường, tư thế hai chân mở ra vẫn không nhúc nhích, mở đèn lên, nhìn thấy nơi riêng tư của cô vẫn còn chảy ra tinh dịch , tinh đốm màu trắng che kín bắp đùi, đã khô dính trên da.

Đi qua , bò đến dưới sống lưng, ngón tay khép lại đi chọc i vào, bên trong còn chút tinh dịch vẫn chưa chảy hết.

“Tử cung ăn được bao nhiều rồi ? Hả?”

Ngón tay không ngừng đâm sâu vào cưỡng bách ép cô thanh tỉnh từ cơn buồn ngủ , âm thịt đau đớn khiến cô khó chịu bắt lấy gối đầu, thanh âm khóc khàn khàn run rẩy cầu xin: “Đi ra ngoài đi—— a đi ra ngoài.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận