Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Trúc Vũ cúi đầu nhìn chân nhỏ đạp lên trên sàn nhà của mình , vừa nhỏ lại vừa ngắn.

“Tê……”

Hắn đột nhiên hít hà một hơi, Tiêu Trúc Vũ dừng lại đông tác trên tay, vết thương càng lau làn da càng mỏng, cũng đã xuất huyết.

“Em không làm nữa.”

“Không sao, chỉ cần Tiêu Tiêu tự mình bôi thuốc cho anh ——”

“Được rồi, anh tự mình làm.” Tiêu Trúc Vũ đem tăm bông ném xuống, đứng dậy: “Em đói bụng.”

“Hả?”

Mới lau ba vết thương thôi, trên người hắn tốt xấu gì cũng còn mười mấy nói bị thương nữa.

Tưởng là đã đạt được đồng tình của cô, nhưng biện pháp thân cận này cũng không giải quyết được gì nhiều.

“Vậy ăn cơm, không thể để Tiêu Tiêu của anh bị đói được.”

Bạch Dương nhảy một chân đứng dậy, ngồi vào bên người cô, khoảng cách quá gần một chút không gian hô hấp cũng không có, sợ là tất cả dưỡng khí của hắn hiện tại đều là phát ra từ cô . Không ngừng gắp từng khối thịt vào trong chén cô,đã nhìn không thấy cơm rồi.

“Tiêu Tiêu gần đây vẽ tranh thế nào?” Hắn đột nhiên hỏi về điều này, cợt nhả dán lên : “Tiêu Tiêu của chúng ta giỏi như vậy , đợt thi vào ngày khai giảng ba tháng sau nhất định không thành vấn đề, tranh trong viện anh đều đã nhìn qua, một cái so với một cái đều đẹp hơn, cái cây ngô đồng kia vẽ quá tuyệt vời!”

Tiêu Trúc Vũ thả chậm tốc độ nhai nuốt .

Có đôi khi, được người khác đề giá trị quá cao, giống như cũng không phải chuyện tốt.

Cô đối với tranh mà mình vẽ ra không có quá nhiều tin tưởng, không ngừng không tin tưởng, rồi sau đó cảm thấy mình vô cùng kém cỏi.

Ngay cả lão sư phụ đạo , lại lần nữa phóng thấp tiêu chuẩn xuống, mặc dù lão sư nghiêm khắc, những đã rất nghiêm túc nhìn và đánh giá đúng với tranh của cô, áp lực thật lớn, chỉ cần bị nhắc tới vấn đề vẽ tranh, Tiêu Trúc Vũ liền có xúc động phiền chán .

“Lần sau Tiêu Tiêu của chúng ta muốn vẽ cái gì, vẽ anh được không? Có thể được Tiêu Tiêu vẽ, quả thực là vinh hạnh của anh……”

“Có thể miễn bàn vễ cái này được không.”

Bạch Dương đang nói chuyện bị câu nói này của cô đánh gãy, đối với phản ứng này của cô, hắn có chút không biết phải làm sao.

Ấp úng nửa ngày cũng không ai nói chuyện, trong không khí lan tràncảm xúc không kiên nhẫn từ cô .

Hắn nhanh chóng nở nụ cười, bị cô làm lơ cũng không dám lộ ra chút nào không thoải mái nào: “Ngày mai anh lại đi mua chocolate bánh quy, mua kem cho Tiêu Tiêu ăn, được không ?”

Tiêu Trúc Vũ không nói gì, chỉ lo vùi đầu ăn cơm.

“A…… A, ha.”

Thân thể cô muốn lộn xộn một chút liền bị Bạch Dương ngăn lại, mười ngón tay gắt gao đan chặt nhau , nằm sấp xuống ,đầu lưỡi hữu lực liếm một hồi, dâm thủy hỗn loạn dính đầy cằm hắn.

Ngẩng đầu thấy cô đã tiến vào trạng thái, nhắm chuẩn thời cơ đem dương vật nhét vào, ban đầu chỉ là quy đầu nhợt nhạt tiến vào, căng ra môi âm hộ phấn nộn,— ba— một tiếng, dâm thủy –òm ọp òm ọp –bị dương vật đẩy trở về.

“A! A ——”

Tiếng kêu thét chói tai chỉ đến một nửa, bởi vì quá sợ hãi, không dám dùng sức phát ra âm thanh, hai tay Tiêu Trúc Vũ bị ngăn chặn không thể động đậy, thân mình cũng không di chuyển được, mắt ướt dầm dề khóc ra .

“Quá sâu, đừng cắm”.

“Không được, còn chưa tới.” Bạch Dương muốn cô chìm sâu trong tình dục, lúc này chỉ có hắn mới có quyền đưa ra quyết định, phải để thân thể cô thích ứng với những khoái cảm mà hắn mang đến.

Dương vật bị dâm thủy làm ướt đẫm, vừa cắm xuống , động một chút sẽ toát ra bọt nước.

“Ân……” Thật thoải mái.

Hắn muốn hầu hạ cô đạt tới cao trào, có thế trong những lần tình ái tiếp theo cô sẽ không còn sinh ra sợ hãi nữa.

Vì muốn làm cô phun nước, động tác bên hông không dám ngừng lại, như động cơ vĩnh viễn cắmc vào rút ra, không cho cô cơ hội thở dốc, làm thân thể cô liên tục sinh ra khoái cảm tê dại, cổ tử cung yếu ớt kịch liệt co rút lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận