Chương 218

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 218

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tay sao lại chảy nhiều mồ hôi như vậy?”

Hắn giữ chặt ống tay áo mình , nhanh chóng nâng lên lau cho , lại áp lên cái trán của cô thử, không có phát sốt.

“Là cảm lạnh sao? Chúng ta về nhà.”

Tiêu Trúc Vũ cúi đầu, lúc hắn muốn buông ra tay, lại đột nhiên trở taynắm lấy, hành động rất nhỏ , lại làm nai con trong lòng Bạch Dương muốn chạy ra đâm mạnh lên tường.

Cô chậm rãi đem đầu dựa vào trước ngực hắn .

Thân thể thực gầy, nằm ở trong lòng ngực hắn, chỉ hai cánh tay đã có thể ôm cô đến kín mít, hắn cúi đầu liền nghe được mùi hương từ tóc cô.

“Tiêu Tiêu……”

Chưa từng được cô chủ động tiếp xúc, thanh âm nói chuyện cũng run run, lắp bắp không biết nên nói câu gì tiếp theo.

“Những người đó, lúc đi qua xe, làm em thực sợ hãi, em sợ bọn họ thấy em, sợ quá.”

“Người bên ngoài không nhìn được vào bên trong xe, Tiêu Tiêu không cần phải sợ.”

Cô không biết mình làm sao rồi, cảm thấy ánh mắt cùng biểu tình mỗi người đi ngang qua đều tràn ngập địch ý, cô không nên xuất hiện ở chỗ này. Nơi này, cô là dị loại.

“Chớ sợ chớ sợ,Tiêu Tiêu của anh.”

Bạch Dương ôm cô không ngừng xoa tóc cô ở trong ngực mình, càng ôm càng chặt,mùi tóc cô thơm quá, nhịn không được ngửi ngửi, hấp tấp mở to mồm hít vào.

“Ngô.”

Tiêu Trúc Vũ dùng tay chống ở ngực hắn, củng củng cái mũi hỏi: “Trên người của anh có mùi gì vậy ? Giống như mùi sơn.”

“Sơn?”

Bạch Dương nhấc áo khoác mình lên cúi đầu ngửi thử, ngây ngẩn cả người.

“Lúc trước cũng có, mỗi ngày lúc anh về trên người đều có mùi vị, trong tiệm bánh kem còn bán sơn sao?”

Ánh mắt hắn quét qua tránh né một vòng, sau đó nhìn cô cười: “Ừm, bên trong tiêm đang sửa lại mùi vị còn chưa tan đi, có thể là đã nhiễm lên người anh.”

“Là vậy sao .”

“Không thích thì nói ra, lần sau anh sẽ đổi cửa hàng bánh kem khác .”

Là hắn sơ sót, sai lầm như vậy không thể lại phát sinh thêm một lần nào nữa, cũng may không bị phát hiện, đây là mùi khói thuốc súng .

“Bạch Dương.”

Tiêu Trúc Vũ bắt lấy áo khoác hoodie của hắn, do dự ngẩng đầu lên nhìn hắn, tròng mắt ướt dầm dề làm ai nhìn vào tâm cũng mềm nhũng.

“Em không muốn vẽ tranh nữa, cái trường học kia, em cũng không muốn học.”

“Chỉ cần Tiêu Tiêu vui vẻ, muốn làm gì đều được!”

Sẽ không bị trách cứ, cô giãy giụa hồi lâu, đấu tranh với áp lực trong lòng, vậy mà lại dễ tha thứ như như trở bàn tay vậy.

Bạch Dương nâng mặt cô lên, thuần thục hôn, dễ dàng dừng ở trên môi cô, cười tươi như ánh dương: “Tiêu Tiêu của anh, ở bên người anh muốn làm gì đều được.”

Tiêu Tiêu của hắn, chỉ cho phép làm những việc nằm trong dự tính của hắn .

Dương vật dính đầy dâm thủy từ trong thân thể cô rút ra, vang lên một tiếng –ba –vang dội , môi âm hộ run rẩy vừa co vừa rút, thực mau đã trào ra tinh dịch vừa mới bắn vào .

Tình dịch dù bắn làm sao vẫn sẽ chảy ra, mặc dù hắn đã cố ý bắn sâu vào, thật muốn lấy đồ vật để tắc lại!

Nghĩ một lúc thì Bạch Dương vẫn từ bỏ cái ý niệm này, hắn thật vất vả mới tạo được hình tượng tốt trước mặt cô, không thể bởi vì tư dục của bản thân mà hủy diệt được, ít nhất hiện tại không phải thời điểm đó.

“Tiêu Tiêu, ngày mai anh mang em đi gặp mẹ anh.”

Cô bởi vì quá mệt mà nghiêng đầu sang một bên, trước ngực phập phồng, vừa thở dốc vừa đáp ứng , trạng thái mơ mơ màng màng cũng nghe không rõ hắn đang nói cái gì.

“Ngủ đi, ngủ ngon là được rồi.”

Chân rất mỏi, bụng cũng đau, mắt vì khóc mà đỏ ửng , cô thật sự mệt đến nổi không có tinh thần trợn mắt, bị hắn ôm vào trong ngực, ủy khuất rầm rì.

Tay vỗ nhẹ trên lưng trấn an cô, thực nhanh liền tiến vào mộng đẹp.

Cô không hề biết , Bạch Dương vẫn luôn dùng ngón tay thử rất nhiều lần đem tinh dịch chảy ra một lần nữa nhét trở về, không ngừng hướng vào bên trong âm đạo chọc, lặp đi lặp lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận