Chương 236

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 236

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi tối, sau khi Văn Nhất Minh tắm xong, anh nằm trên giường, nhìn động thái nhắc nhở trên vòng bạn bè, liền nhấp vào, ánh mắt khẽ di chuyển, nhìn vào bức ảnh chụp chung của thiếu nữ cùng nam sinh, hoá ra cô đã có bạn trai. Cho nên, bây giờ anh thật sự không cần phải lo lắng về việc cô có những suy nghĩ khác với anh nữa…
Hôm nay, Văn Nhất Minh đang ở tɾong văn phòng của Ôn Tuyển Nho, tɾong lúc nói chuyện thì bên ngoài có người gõ cửa, sau đó hai thiếu nữ đẩy cửa bước vào.
Văn Nhất Minh ngẩng đầu lên thì thấy Điền Tâm đang lôi kéo Ngô Mặc Mặc, hai người cùng bước vào. Ngô Mặc Mặc nhìn thấy Văn Nhất Minh đang ngồi trên ghế sô pha, liền ngoảnh mặt đi như là không nhìn thấy “Thầy Ôn, đây là tác phẩm văn học của câu lạc bộ chúng em.”
Điền Tâm một bênNho “Thầy, Mặc Mặc cứ giao cho thầy Văn sửa đổi đi. Một mình thầy cũng không đổi được nhiều như vậy.”
Ôn Tuyển Nho nhìn Điền Tâm cười nhẹ nhàng “Được, nghe em.”
Cứ như vậy, Ngô Mặc Mặc liền cầm bản thảo đi the0 Văn Nhất Minh đến văn phòng của anh, bây giờ tɾong văn phòng trống không chỉ có một mình anh, những giáo viên khác có lẽ đều đã lên lớp.
Văn Nhất Minh cầm lấy bản thảo tɾong tay Ngô Mặc Mặc, lật xem “Những thứ này đều là em viết?”
“Vâng.” Ngô Mặc Mặc nhẹ nhàng trả lời.
“Ừm, để thầy xem một chút.” Văn Nhất Minh lấy bút ra sửa lại một chút, sau đó cẩn thận cân nhắc từng câu chữ, phải nói rằng tɾong công việc, anh rấtnghiêm túc.
Sau khi sửa xong, Văn Nhất Minh trả lại bản thảo cho Ngô Mặc Mặc “Đây là nhận xét của thầy, em có thể xem.”
Cô nhận lấy, nhìn một lượt “Ừm, cảm ơn.” Nghĩ nghĩ, lại nói “Vậy sau khi em chỉnh sửa xong sẽ giao cho cho thầy Ôn hay cho thầy?”
Văn Nhất Minh suy nghĩ một lúc, nói “Đưa cho thầy.” Dù sao cũng vừa mới đáp ứng với thầy Ôn, không dễ thoái thác lại cho anh ấy được.
Ngô Mặc Mặc nhìn vẻ mặt tuấn tú lạnh lùng của anh, có chút bực bội, lạnh lùng nói “Thầy Văn có thời gian sao? Nếu không có thời gian thì cũng không cần miễn cưỡng.”
Nghe thấy giọng điệu lạnh lùng của thiếu nữ, Văn Nhất Minh hơi sửng sốt, giọng điệu cũng dịu dàng đi “Thầy có thời gian.”
“Vậy em nên ước định thời gian với thầy như thế nào? Thầy có phươռg thức liên lạc không?” Ngô Mặc Mặc lạnh lùng mở miệng, tɾong giọng nói có chút không vui nhè nhẹ.
Văn Nhất Minh hơi nhíu mày, quay đầu lại nhìn cô, chậm rãi nói “Dùng wechat đi.”
“Hừ, em còn tưởng rằng thầy sẽ không dùng wechat.” Ngô Mặc Mặc sắc mặt bình đạm nói, giọng nói lộ ra vẻ lạnh lùng, thấy anh không hiểu liền bắt đầu nén giận, cô đã quen với tính tình lớn tiểu thư, thật sự là không khống chế được giọng nói của mình.
Văn Nhất Minh ngước mắt nhìn cô, tɾong mắt nhìn không ra cảm xúc, nhíu nhíu mày, cũng không nói chuyện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận