Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em làm sao vậy?” Bá Vân nửa quỳ trước cô, đôi tay ôm lấy khuôn mặt bị nước mắt làm ướt. “Ai bắt nạt em?”
“Bá Vân…” Kiều Đình nhịn không được nhào vào người anh gào khóc, vừa khóc vừa kể chuyện oan ức và tủi thân hôm nay.
Bởi vì nức nở nên lời nói của cô đứt quãng, nhưng Bá Vân nhìn thấy bài thi bị sửa điểm đã hiểu chuyện gì đã xảy ra.
“Cô giáo nói em gian lận…Huhu…Em không có…Anh biết em không làm…”
“Anh biết!” Bá Vân vỗ vỗ lưng, cô gái trong lòng anh khóc đến run rẩy, làm anh cảm thấy phẫn nộ: “Em là được anh dạy, đương nhiên anh biết em không gian lận.”
“Huhu… Bá Vân, còn may có anh tin tưởng em… Hức hức”
“Tất nhiên anh tin tưởng em, đồ ngốc! Điều này còn phải nghi ngờ sao?” Bá Vân nâng mặt cô lên, dùng tay áo lau sạch nước mắt trên mặt cô. “Đừng khóc, chúng ta sẽ chứng minh cho mọi người xem, em thật sự có thực lực.”
“Được…” Kiều Đình hít mũi gật đầu.
“Ngoan.” Bá Vân hôn trán cô, “Rửa mặt đi, rồi ăn cơm tối.”
“Vâng.”
Bá Vân sờ đầu cô, lại hôn một chút, sau đó đưa cô đi vào phòng tắm rửa mặt.
Mặc dù Bá Vân nói rằng đợi một thời gian, bạn học và cô giáo nhất định sẽ tin rằng cô sẽ có khả năng làm bài bài kiểm tra với số điểm cao như vậy, nhưng bị oan ức là một chuyện cực kì nghiêm trọng ảnh hưởng đến tâm lý Kiều Đình, đặc biệt bạn trong lớp không ai tin tưởng cô, ngay cả bạn thân cũng hỏi cô dùng cách gì làm bài kiểm tra được điểm cao như vậy.
Còn có người hỏi cô có phải nhìn lén bài của Điềm Điềm và Từ Sâm Gia hay không.
Lúc đầu Kiều Đình sẽ giải thích nhưng mọi người đều nói cô đừng giả bộ, nhanh chóng đưa bí quyết ra.
Vì thế, ở trường học cô không bao giờ cười, khi Từ Sâm Gia trêu chọc cô, cô cũng sẽ không lại quay đầu lại mắng hắn ngu ngốc.
Hôm sau tiết thứ ba là tiết học toán, giáo viên đi vào với sắc mặt nghiêm khắc, nhìn mọi người xung quanh một vòng.
“Kì thi cuối kì đã gần đến, các em nên cẩn trọng hơn, nếu ai dám gian lận lần nữa, tuyệt đối không bỏ qua!”
Ánh mắt sắc bén của cô giáo trừng Kiều Đình.
Đôi bàn tay nhỏ đặt trên bàn của Kiều Đình siết chặt lấy nhau, răng cô cắn chặt môi dưới, xúc động đến mức muốn bật khóc.
“Báo cáo.”
Đột nhiên có một giọng nam vang lên, và mọi người cùng quay lại nhìn về phía cửa, thì thấy một người dáng dấp cao gầy, khuôn mặt tuấn tú, đẹp trai, hơn nữa đồng phục mặc trên người là đồng phục của trường cấp 3 S.
Lưng cô không tự chủ được thẳng lên.
Bá Vân?!

“Em…” Cô giáo cau mày nói: “Em không phải là học sinh trường này?”
“Ngụy Bá Vân!” Đột nhiên có người hét lên: “Anh là Ngụy Bá Vân là người đứng hạng nhất cuộc thi năm đó!”
Lập tức mọi người phía dưới sôi nổi thảo luận.
Khi Kiều Đình học lớp một thì Bá Vân học lớp ba, Bá Vân là một trong những huyền thoại của trường.
Anh không chỉ đẹp trai và cao ráo, còn thông minh và tài năng, mỗi lần có lễ trao thưởng, dù là thành tích học tập hay thư pháp, cuộc thi vẽ, đều có phần của anh.
Chỉ có thể thao anh hơi kém một chút nhưng cái gọi là “một chút ấy” cũng giống như tố chất ở người bình thường, không giống Kiều Đình đoạt giải bạc toàn thành.
“Ngụy Bá Vân?” Một giáo viên dạy ở đây chưa đến hai năm cũng đã nghe thấy cái tên vang dội này nhưng thấy chưa gặp lần nào: “Em có chuyện gì sao ?”
Bá Vân tiến lên phía trước, mặc dù cô giáo đang đứng trên bục giảng cũng phải ngước nhìn anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận