Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu ta thích em.”
Mắt và miệng Kiều Đinh mở to cùng lúc vì ngạc nhiên, không nhận ra rằng Bá Vân dùng câu khẳng định chứ không phải câu hỏi.
“Tất nhiên là không rồi, người cậu ta thích là Điền Điềm, hoa khôi của lớp ngồi trước em ấy, lần nào Sâm Gia cũng mắng em vì chắn không cho cậu ấy nhìn bóng lưng xinh đẹp của Điền Điềm.”
“Vậy cậu ta có thường nói chuyện với Điền Điềm không?”
“Cái này…” Kiều Đình tự hỏi một lúc: “Em không biết…”
Cô nhóc này không hề có ấn tượng với chuyện Từ Sâm Gia có trò chuyện với Điền Điềm hay không nữa.
“Vậy cậu ta có hay nói chuyện với em không?”
“Tại cậu ấy ngồi sau em, khó mà không nói chuyện với nhau được, nhưng nói chỉ toàn những lời khó nghe, cho nên em hay mắng cậu ta là thằng ngốc.”
Rõ ràng là tán tỉnh mà!
Thằng nhãi kia, lấy Điền Điềm là quả bom khói, thành cái cớ để nói chuyện với Kiều Đình. Khi nãy, lời của cậu ta tuy rằng là chế giễu nhưng quan trọng là ý nửa lời sau, khẳng định Kiều Đình ngốc căn bản không thể gian lận được, nhưng cô nhóc này chỉ chăm chăm ý đầu mà không nhận ra.
Tên này, nghe thì đang mắng Kiều Đình nhưng thực ra là nói giúp cô ấy!
Bá Vân không ngờ, tình địch của mình lại ở gần Kiều Đình như vậy, ngồi ngay phía sau cô ấy, một ngày ít nhất cũng tám tiếng, so với anh, một ngày ở cùng Kiều Đình có hai ba tiếng, không thể không nói đây là mối đe doạ rất lớn.
Hơn nữa, thằng nhãi đó là kiểu người mà Kiều Đình rất thích…
Cho dù còn kém anh rất nhiều, nhưng Bá Vân vẫn cảm thấy khó chịu.
Ngón trò thon dài của anh nâng cằm Kiều Đình lên, ánh mắt đầy ghen tuông.
“Hai người thường hay nói chuyện?”
“Là cãi nhau!”
Chưa từng nghe qua câu ‘không phải oan gia không gặp nhau’ sao?
Bá Vân càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.
“Về sau không được nói chuyện với cậu ta nữa.” Bá Vân nghiêm khắc ra lệnh.
“Hả, vì sao?” Kiều Đình khó hiểu.
Còn dám hỏi anh vì sao nữa chứ?
Muốn nói chuyện với cái thằng nhãi ‘xx’ Gia gì đó lắm hả?
“Không chừng anh nói đúng!”
“Nhưng em cũng rất ít nói với cậu ta, toàn là cãi nhau, mỗi lần bắt chuyện đều nói em ngu ngốc, kết thúc câu chuyện cũng nói em ngu ngốc…A”
Đột nhiên Bá Vân hôn lên miệng Kiều Đình, lưỡi như nhấn mạnh quyền sở hữu chui vào bên trong, quét khắp nơi không bỏ sót một chỗ nào.
Bá Vân kéo mạnh quần đồng phục xuống đến mắt cá chân, qυầи ɭóŧ cũng bị kéo xuống giữa đùi, bàn tay che phủ hoa môi, ấn mạnh lên tiểu hạch mẫn cảm.
“Hừm…” Kiều Đình nhẹ nhàng rêи ɾỉ.
“Em là người của ai?” Hàm răng Bá Vân cắn nhẹ môi dưới của cô.
“Anh…”
“Anh là ai?”
“Bá Vân…A… Ưm”
Dừng ăn cắp chất xám của chúng tôi đi hỡi những con người không có liêm sỉ.
Bàn tay khác của anh đã nhanh chóng cởϊ áσ bra của cô, nắm lấy một bên nhũ hoa đầy đặn, vân vê thật mạnh, đỉnh nhọn nằm trong lòng bàn tay anh nhanh chóng dựng thẳng lên, phát ra kɧoáı ©ảʍ.
Dừng ăn cắp chất xám của chúng tôi đi hỡi những con người không có liêm sỉ.
“Về sau không được nói chuyện với Từ ‘gì đó’, cãi nhau cũng không được.”
“Cậu ấy tên Từ Sâm Gia…Ô!”
Đột nhiên Bá Vân dùng sức nhéo đỉnh nhũ hoa, Kiều Đình kêu lên vì đau.
“Anh đâu quan tâm hắn tên gì gì chứ!” Bá Vân tức giận nói: “Cũng không cho em gọi cậu ta là thằng ngốc.”
“Vì sao?” Kiều Đình thật sự không hiểu.
“Bởi vì thằng nhóc đó ăn hϊếp em.” Bá Vân khéo léo không cho Kiều Đình biết rằng anh đã làm ngã thùng dấm lớn: “Không nói chuyện thì cậu ta sẽ không có cơ hội ăn hϊếp em, em mắng cậu ta là thằng ngốc, thì cậu ta sẽ thích muốn chết, đã hiểu chưa?

Bình luận (0)

Để lại bình luận