Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải em có chứng sợ độ cao chứ?” Bá Vân cũng học cô ngồi xổm xuống.
“Chuyện này…” Kiều Đình cười xấu hổ.
Quen biết Kiều Đình trong nhiều năm, lần đầu tiên anh biết rằng cô gái có thần kinh vận động tốt này sợ độ cao.
“Tại sao em không sợ khi chơi tàu lượn siêu tốc?”
“Bởi vì không có thời gian sợ.”
Khuôn mặt Kiều Đình trắng bệch, vẫn nở nụ cười miễn cưỡng.
Tàu lượn siêu tốc không cao bằng vòng đu quay, hơn nữa bay lên bay xuống, thét chói tai còn không kịp,làm sao có thời gian suy nghĩ mình cách mặt đất bao nhiêu, sợ quá sợ quá.
Nhưng vòng quay ngày càng chậm rãi lên cao… Lên cao… Nhất là cabin này trong suốt có thể thấy rất rõ mặt đất ngày càng xa, làm chân cô bị tê liệt, tim đập nhanh như thể sẽ nhảy ra từ cổ họng cô bất cứ lúc nào, rời xa cô.
“Tại sao em lại ngồi xổm như vậy?” Bá Vân tò mò.
“Bởi vì như vậy sẽ gần mặt đất hơn.” Kiều Đình cười hì hì.
“Đồ ngốc!” Bá Vân bị Kiều Đình chọc cười. “Đến đây.”
Bá Vân dang hai tay, Kiều Đình lập tức lao vào l*иg ngực anh.
“Nhìn anh.” Anh nâng cằm Kiều Đình lên, và yêu cầu cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Bây giờ trong mắt em thấy gì?”
“Bá Vân.”
Bàn tay nhỏ bé trên lưng, giữ chặt chiếc áo khoác, dường như nếu thả lỏng sẽ từ trên cao rơi xuống.
“Bây giờ anh ôm em, em nhìn anh, nghĩ về anh, còn nữa…” Bá Vân cúi đầu, dán lên môi cô: “Người hôn em là anh.”
Khoảng cách giữa môi và mũi gần nhau, ánh hoàng hôn xa xăm lóe lên một ánh sáng ấm áp và lấp lánh.
Môi mỏng của anh nhẹ lướt trên môi mềm trằn trọc, Kiều Đình nhanh chóng quên mình đang ở độ cao một trăm mét, tinh thần tập trung vào nụ hôn nồng nhiệt của Bá Vân, cho đến khi nhân viên mở cửa cabin với nụ cười len lén, thông báo họ đã đáp xuống đất.
Kiều Đình đỏ mặt tách ra khỏi Bá Vân, muốn đứng lên nhưng chân lại mềm, ngã quỳ trên mặt đất, không ra khỏi cabin được.
Mắt thấy mình sắp lên cao trở lại, Kiều Đình hồi hộp, Bá Vân không nói hai lời, bế Kiều Đình kiểu công chúa ra khỏi cabin, đầy phong thái quý ông làm Kiều Đình thấy ngọt ngào.
Woo… Hôm nay có lẽ là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô.
Lúc này cô còn chưa biết, hôm sau chào đón cô là địa ngục học tập đáng sợ.
Thời gian hạnh phúc, tạm thời kết thúc.
——
Hướng Dẫn Đề Cử Truyện Nếu Bạn Thích
Khi Nạp Vàng bằng bất kỳ hình thức nào, bạn sẽ được tặng thêm 1 loại tiền tệ là Ánh Kim. Ánh Kim chỉ sử dụng cho 1 mục đích duy nhất đó là đề cử truyện.Bạn có thể kiểm tra số Ánh Kim hiện tại của mình tại Profile
Bước 1: Vào truyện bạn yêu thíchẤn vào nút đề cử truyện theo 1 trong 2 cách như trên hình
Bước 2: Đề CửNhập số lượng Ánh Kim bạn muốn đề cử và ấn vào nút Đề Cử Ngay.

“Em phải làm hết đống bài tập này trong một tháng.”
Một chồng sách bài tập cao ít nhất 10cm như tuyết vỡ vụn đập xuống trước mặt Kiều Đình, cô trợn mắt.
Bài tập hè cũng không nhiều như vậy chứ!
“Phải làm hết đống này chắc em sẽ chết mất.” Ánh mắt Kiều Đình cứng đờ.
“Không cần làm hết đâu.” Bá Vân mở quyển sách trên cùng ra: “Làm mấy chỗ anh đánh dấu là được.”
Kiều Đình cúi đầu để nhìn kỹ hơn, quả nhiên có câu đề được đánh dấu màu đỏ.
“Anh lo thời gian của em không còn nhiều, chúng ta chỉ cần ôn tập phần trọng tâm và làm bài tập phần đó thật nhuần nhuyễn là được.”
Chỉ còn chưa đầy nửa năm, không có cách nào để học vững căn bản, chỉ có dùng cách tập trung nhắm vào nội dung chính của đề thi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận