Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kiều Đình lật nhiều trang liên tiếp, mỗi trang đều được đánh dấu, nghĩa là –
“Cuốn nào anh cũng xem qua hết rồi sao?”
“Tất nhiên.”
Kiều Đình giật giật khóe miệng.
Trời đất ơi, vậy mà Bá Vân vì cô, đọc hết chỗ sách này, chọn ra những câu quan trọng cho cô làm bài tập nữa sao?
Không biết anh ấy đã tốn bao nhiêu thời gian để đọc hết chỗ này?
“Sao thế?” Bá Vân xoa đầu Kiều Đình: “Ngạc nhiên lắm à?”
“Ừm…” Những giọt nước mắt cảm động trào ra: “Anh dành nhiều thời gian… Làm nhiều việc vì em như vậy… Em không thể không cố gắng được!” Kiều Đình nắm chặt bàn tay trắng như phấn của mình đầy kiên định.
Bá Vân mỉm cười, cúi đầu xuống, môi anh dán lên tai cô, giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ làm ngực Kiều Đình căng thẳng, trái tim đập bịch bịch.
“Anh muốn em làm đàn em của anh. Em không muốn anh là đàn anh của em sao?”
“Muốn!” Kiều Đình gật đầu đầy mạnh mẽ.
“Muốn mỗi buổi sáng chúng ta cùng nhau đi học không?”
“Có!”
“Cùng nhau tan học?”
“Muốn!”
“Giữa trưa cùng nhau ăn cơm?”
“Muốn! Muốn hết!”
Từng câu từng chữ giống như câu thần chú, ánh mắt Kiều Đình càng ngày càng kiên quyết, mắt Kiều Đình lóe lên hai ngọn lửa hừng hực muốn học tập chăm chỉ.
“Vậy mau hoàn thành cuốn bài tập này đi.” Bá Vân dùng sức vỗ xuống cuốn bài tập: “Hạn chót vào cuối tháng, có cái gì không hiểu có thể hỏi anh, tuyệt đối không được không hiểu mà giả bộ hiểu.”
“Dạ!” Kiều Đình nắm lấy Bá Vân tay, lòng biết ơn vô cùng: “Cảm ơn anh, có anh thật tốt.”
“Anh không muốn cảm ơn bằng lời nói.”
“Vậy anh muốn trả ơn như thế nào?” Đôi mắt sáng của Kiều Đình bị bối rối.
“Dùng hành động để thể hiện sự biết ơn chứ.”
“Ưm…” Kiều Đình đỏ mặt xấu hổ, nâng cằm lên và hôn vào mặt Bá Vân một cái.
Dĩ nhiên Bá Vân sẽ không thỏa mãn với một nụ hôn.
“Chỉ có như vậy sao?”
“Hmm…” Kiều Đình chớp mắt.
Ý anh là hôn một bên không đủ?
Kiều Đình hôn thêm má kia.
“Em trả ơn anh ít như vậy sao?” Bá Vân mỉm cười, trong nụ cười mang theo sự bất mãn.
“Chuyện đó…” Kiều Đình cười xấu hổ, tay chống lên đùi anh, hôn môi anh một cách ngại ngùng.
“Chỉ có như vậy người đọc sẽ không hài lòng đâu.”
“Hả?” Vậy là muốn…
“Trừ học bài ra, em còn phải học cách làm anh vui vẻ.”
Bá Vân nâng cằm Kiều Đình.
Lúc Kiều Đình cho rằng anh muốn cho cô nụ hôn sâu nóng bỏng thì bỗng nhiên anh lại áp mặt cô xuống

Bá Vân tắm xong mặc một đồ thể thao màu trắng, vì vậy nơi nhô cao kia hiện lên đặc biệt rõ ràng.
‘Cậu em nhỏ’ của người trẻ tuổi luôn có tinh lực dồi dào, nó ngẩng đầu rất cao, tưởng chừng như qυყ đầυ kia muốn xuyên qua chiếc quần vải bông mà xông ra, làm Kiều Đình nhìn thấy phải đỏ mặt.
Bá Vân đang nói với cô là anh muốn sao?
Dù sao cô không có kinh nghiệm trong việc này, không có cách nào chỉ vì một động tác mà hiểu được ý nghĩ của Bá Vân.
“Em sẽ học cái gì?” Kiều Đình nhẹ nhàng hỏi.
Ngoại trừ dạy học, Bá Vân còn dạy Kiều Đình tự an ủi và niềm vui của sự hợp nhất, hiện tại anh đang muốn chuyển sang một chương khác.
“Làm anh vui vẻ.” Bá Vân kéo tay nhỏ đặt ở nơi sưng lên của quần.
Cứng quá đi.
Lòng bàn tay Kiều Đình có thể cảm nhận được gậy thịt của Bá Vân dày và dài thế nào, hùng vĩ ra sao, thân thể cô lập tức nhớ lại anh mang đến cho cô sự sung sướиɠ mất hồn, làm hạ thể của cô chảy ra một dòng nước nóng, nhiễm ướt qυầи ɭóŧ, người cũng trở nên bồn chồn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận