Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hừ …” Bá Vân mỉm cười, hai tay giữ mặt Kiều Đình, hai trán dựa vào nhau, khẽ hỏi: “Vậy em có muốn thử không?”
“Thử cái gì?” Kiều Đình chớp mắt tò mò.
“Tự liếʍ chính mình.”
“HẢ?” Kiều Đình kinh ngạc hét lên.
“Nói không chừng em làm được, vì em rất dẻo dai.”
Kiều Đình là một người chơi thể thao giỏi, cô không chỉ có thể dang ngang chân ra, uốn cong nửa thân trên về phía trước cũng không thành vấn đề.
“Em không muốn!” Kiều Đình giật mình hét lên: “Thật kinh tởm! Bá Vân, anh thật kinh tởm!”
“Không phải em nói thoải mái thì không thấy ghê tởm sao.”
“Làm sao em biết có thoải mái hay không chứ, hơn nữa em cũng không có khả năng tự liếʍ chính mình!”
“Vậy anh giúp em.” Đôi mắt đen của Bá Vân tỏa sáng rực rỡ.
Kiều Đình ngẩn ra nhìn vào thiếu niên đang hưng phấn.
“Muốn… Như vậy sao?” Giọng cô đột nhiên yếu dần, đôi mắt như muốn đồng ý nhưng lại do dự thẹn thùng.
Hoa huyệt khó lắm mới bình tĩnh trở lại giờ một lần nữa xốn xang.
Hoa huyệt cô… Muốn lưỡi Bá Vân…
Ưm, ngứa quá.
Kiều Đình theo bản năng siết chặt hoa huyệt.
Kiều Đình hỏi lại như vậy, có thể thấy được cô đang động lòng.
Hỉ nộ ái ố của Kiều Đình đều thể hiện trên mặt, Bá Vân không cần đoán cũng biết cô đang nghĩ gì.
“Tuy nhiên, trước tiên em phải làm xong bài tập trong sách anh giao.” Bá Vân khẽ mỉm cười.
“Cái gì?” Kiều Đình trợn mắt “Trước tiên phải làm bài tập?”
Vậy hoa huyệt ngứa ngáy của cô phải làm sao bây giờ?
Sao anh có thể làm cơ thể cô ngứa ngáy rồi hắt cho cô xô nước lạnh vậy chứ.
“Còn vài tháng nữa là đến kỳ thi. Tất nhiên, học bài là việc đầu tiên. Nếu em hoàn thành, anh sẽ khẩu giao cho em.” Bá Vân nói nghiêm túc.
“Cái… cái gì chứ… Em không có nói muốn anh khẩu giao cho em…” Kiều Đình đỏ mặt, giọng điệu yếu ớt nghe cực kỳ vô dụng.
“Thì ra là em không muốn…” Bá Vân gật đầu như thể đã hiểu, “Vậy càng tốt, chúng ta có thể tập trung làm bài đến…” Anh nhìn đồng giờ: “10 giờ.”
“Tập trung viết thì tập trung viết, em không có… không có… ham hố giống như anh đâu!”
Đáng ghét đáng ghét, vừa rồi dáng vẻ Bá Vân được liếʍ thật sự rất thoải mái, hại cô cũng muốn…
Nhưng cô lại không dám nói thẳng là cô muốn, cô muốn được liếʍ…..
Như vậy rất mất mặt, cô không thể nói được!
“Được rồi.” Sau khi mặc quần vào, Bá Vân lau tay bằng khăn giấy ướt, rồi mở quyển sách trên cùng ra: “Hôm nay làm ngữ văn trước, làm đến… trang 30.”
“30 trang…” Cô sẽ chết mất! Thật sự sẽ chết! “Nhiều lắm đó!” Kiều Đình ồn ào kháng nghị.
“Em có muốn trở thành đàn em của anh không?” Bá Vân quay mặt cô lại đối diện với mặt anh, giọng nói dịu dàng như chảy nước: “Anh mong được cùng em đi học.”
Bá Vân đáng ghét, luôn công kích vào nhược điểm của cô!
Bá Vân đã nói như vậy, làm sao cô có thể không cố gắng phấn đấu, nỗ lực thi vào trường cấp ba S chứ!
Bá Vân xấu xa!
“50 trang em cũng làm!” Kiều Đình khịt mũi, dùng khí thế một mình đi thiên sơn, không cần ai đưa tiễn, cầm lấy bút.
“Kiều Đình ngoan.” Bá Vân sờ đầu cô, hôn lên miệng nhỏ đang còn vểnh vểnh: “Hỏi anh nếu không biết.”
Nói xong, anh lấy sách của mình ra tự học.

Mặc dù Bá Vân đang đọc sách nhưng anh bị phân tâm nhìn về phía Kiều Đình.
Tuy Kiều Đình đang tập trung làm bài tập, nhưng nét mặt cô thay đổi rất phong phú.
Khi làm được bài, cô sẽ nở nụ cười vui vẻ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận