Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nhất định sẽ giải quyết tên Từ Sâm Gia trước khi Kiều Đình kịp phát hiện ra.
Nếu bạn đọc truyện này tại một trang web khác không phải Mị Sắc Viên, thì chính là đang tiếp tay cho hành vi ăn cắp.
“Thì ra là như vậy.”
Ba Ngụy nghĩ chuyện này thêm phần rắc rối, đây là một tai nạn giao thông, người lái xe máy cũng bị thương, nằm ở phòng bệnh kế bên, xe cũng bị hỏng, vấn đề trách nhiệm từ ba lên bốn, sợ sẽ tranh cãi nhiều hơn.
“Cháu ra ngoài nói chuyện với cậu ấy một chút…”
Đột nhiên cánh tay của Kiều Đình bị Bá Vân nắm lấy.
“Bảo cậu ta vào đây nói chuyện.” Bá Vân xụ mặt.
“À, được.” Kiều Đình gật đầu, “Vậy em đi ra gọi cậu ấy…”
“Ba, ba ra gọi cậu ta vào dùm con.” Bá Vân nói với ba Nguỵ.
Mắt ba Nguỵ trừng lớn.
Cái này là sai bảo ba mày, đúng không?
Cậu nhóc kia cũng đâu phải là bạn cùng lớp của ông.
“Anh đi gọi đi!” Mẹ Nguỵ đẩy chồng.
Ôi… ngay cả vợ cũng sai khiến ông.
Địa vị của ông trong cái nhà này còn chút nào không?!
Ba Ngụy nhăn mặt bước ra phòng bệnh.
Từ khi đưa Bá Vân vào bệnh viện, Từ Sâm Gia vẫn đi theo phía sau Kiều Đình.
Cậu luôn muốn tìm cơ hội nói chuyện với Kiều Đình, và cũng lo lắng về chấn thương của Bá Vân, mà tâm tư Kiều Đình đều đặt trên người Bá Vân, cơ bản không thèm đếm xỉa tới cậu.
Sau khi bác sĩ giúp “tình địch” của cậu thoa thuốc xong, bó chân thạch cao, Kiều Đình giống như hòn vọng phu, nắm chặt “tình địch” tay, ngồi ở bên giường bệnh, mắt nhìn chằm chằm người kia, làm cậu hoàn toàn không có cơ hội xen vào, chỉ có thể đợi ở bên ngoài.
Thấy có người đi ra, Từ Sâm Gia lòng đầy chờ mong ngẩng đầu, thấy là ba Nguỵ, ánh mắt cậu có chút thất vọng.
“Cậu bé, Kiều Đình nói cháu đi vào.”
“Kêu cháu ạ?” Từ Sâm Gia chỉ vào mũi mình xác định lần nữa.
“Phải.”
“Dạ.”
Lập tức Từ Sâm Gia đứng dậy đi vào.
Rõ ràng cậu mong chờ để được nói chuyện với Kiều Đình, cậu đã chờ ở bên ngoài chỉ để nói cám ơn với cô, nhưng khi nhìn thấy cô, cậu lại hỏi: “Kêu tớ làm gì ?”
“Tớ kêu cậu về nhà đi.” Kiều Đình nói với giọng lạnh lùng.
“Gì? Kêu tớ về nhà?” Chỉ muốn kêu cậu về nhà?
“Bá Vân đã không sao, cậu không cần lo lắng, cậu có thể về nhà rồi.”
Cậu mới không rảnh lo lắng cho người đó đâu!
Nhất định là người đó dùng Kiều Đình để đuổi khéo cậu về!
Từ Sâm Gia bất mãn nhìn Bá Vân, Bá Vân ngẩng cằm, đôi mắt đầy sự kɧıêυ ҡɧí©ɧ.
Trong không khí như có những tia lửa lớn xẹt qua, như muốn thiêu rụi cả bệnh viện.

Sau khi nhận được thông báo về vụ tai nạn xe, mẹ Kiều Đình vừa tan làm liền vộ vã chạy tới.
Vì con gái mình làm con trai người ta bị thương, cho nên vừa vào phòng bệnh mẹ Kiều Đình đã bắt đầu xin lỗi.
“Xin lỗi, xin lỗi, bây giờ Bá Vân thế nào? Thằng bé đã ổn chưa? Có nghiêm trọng không? Tôi sẽ trả tất cả chi phí thuốc men…”
“Mẹ Kiều Đình à, chị không cần lo lắng, Bá Vân không sao.” Mẹ Nguỵ vội kéo tay mẹ Kiều Đình.
“Không có chuyện gì sao?” Mẹ Kiều Đình thở phào hạ giọng, quay sang mắng con gái: “Con đi đứng sao vậy, làm gì mà để Bá Vân bị xe tông chứ?”
“Bác gái đừng mắng Kiều Đình. Không phải là lỗi của Kiều Đình. Kiều Đình chạy ra đường để bảo vệ con chó của cháu.” Từ Sâm Gia ở bên giải thích dùm.
Mẹ Kiều Đình quay đầu lại, nhìn thấy thiếu niên dáng vẻ nhã nhặn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận