Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bá Vân, cháu đúng là một gia sư tốt, Kiều Đình nhà bác giao cho cháu.” Mẹ Kiều Đình vui mừng nói: “Cố gắng thúc giục nó, thanh niên trai tráng, một ngày ngủ 4 tiếng là được rồi.”
“Mẹ ——” Kiều Đình không tin nổi trừng mắt mẹ mình bêu xấu mình.
“Không phải con muốn thi vào trường S sao? Dựa vào điểm số của con, ngủ 4 tiếng là con ưu ái đấy?” Mẹ Kiều Đình nhấn mạnh, trừng mắt lại với con gái.
“Dì cứ yên tâm, cháu sẽ cho Kiều Đình ngủ đủ 4 tiếng.” Bá Vân và ‘mẹ vợ tương lai’ người tung người hứng.
“Hai người hợp sức ăn hϊếp con.” Kiều Đình suy sụp.
“Xin lỗi.” Y tá đẩy xe thuốc đi vào: “Thời gian thăm bệnh đã hết.”
“Thật ngại quá.” Ba phụ huynh nhanh chóng lấy đồ rời đi.
“Người lớn về trước.” Mẹ Kiều Đình đưa Kiều Đình một ít tiền: “Muốn mua cái gì thì mua, ngày mai trước khi đi làm mẹ sẽ tới đây lần nữa.”
“Ba mẹ ngày mai cũng tới.” Mẹ Ngụy nói: “Coi còn thiếu cái gì thì gọi nói cho ba mẹ.”
“Dạ.” Hai người đồng thời gật đầu.
Người lớn đi rồi, y tá đo huyết áp cho Bá Vân, xác định tốc độ truyền nước biển, đưa thuốc cho Kiều Đình, sau đó rời đi.
“Uống thuốc thôi.” Kiều Đình đưa thuốc trong ly nhỏ cho Bá Vân rồi rót nước.
“Anh hơi khó chịu ở cổ.” Bá Vân cau mày.
“Vậy phải làm sao đây?” Kiều Đình lo lắng hỏi: “Để em đi gọi y tá tới.”
“Không cần.” Bá Vân kéo tay Kiều Đình lại: “Giúp anh uống là được.”

Kiều Đình phát hiện ra rằng Bá Vân đang “làm nũng” với cô. Đút thuốc chỉ là chuyện nhỏ, đương nhiên cô sẽ đồng ý.
“Được.”
Kiều Đình lấy một ly nhựa, một tay đỡ cằm Bá Vân, một tay cẩn thận đưa cốc thuốc lên miệng anh.
“Không phải như thế này.” Đồ ngốc này, làm như mẹ đang cho con ăn vậy.
“Chứ như thế nào?” Kiều Đình bối rối hỏi.
“Dùng miệng của em.” Bá Vân chỉ vào môi của Kiều Đình, “Đút anh.”
Đút thuốc bằng miệng?
Kiều Đình sực hiểu ra. Nháy mắt, khuôn mặt cô như người đang uống thuốc, nhăn nhó khó chịu. Mặc dù cô rất thích hôn Bá Vân, nhưng cô ghét nhất là thuốc, bởi vì thuốc rất đắng, cô không muốn đυ.ng tới thuốc đắng dù chỉ là một chút.
“Nhưng …” Kiều Đình mím chặt đôi môi hồng mềm, than thở, “Thuốc đắng lắm.” Giọng điệu cô nghe rất đáng thương, chỉ còn thiếu hai giọt nước mắt đủ làm tăng sự khó xử của cô.
“Yên tâm, hầu hết đều là viên con nhộng, còn thuốc dạ dày thì có bọc đường, nên sẽ không đắng đâu.”
Sao anh nỡ để Kiều Đình uống thuốc đắng được chứ, trước khi yêu cầu cô làm vậy, anh đã xem qua hết rồi.
Kiều Đình mở túi thuốc ra xem, mấy viên thuốc đúng là đều là loại được bọc vỏ.
“Được, em đút anh uống.”Kiều Đình cười toe toét, cầm lấy một viên và mím môi, tiến lại gần Bá Vân.
Bá Vân mở miệng, cô dùng đầu lưỡi đẩy viên thuốc vào miệng anh. Sau đó, uống nhanh một ngụm nước và lặp lại động tác đó.
Kiều Đình nghe thấy một tiếng “Ực” từ cổ họng của Bá Vân, biết anh đã nuốt thuốc xuống. “Viên nữa nhé.”
Kiều Đình máy móc đút từng viên thuốc cho anh.
“Viên cuối cùng.”
Kiều Đình cầm viên thuốc bao tử lớn nhất và cho vào miệng Bá Vân theo cách tương tự. Nhưng khi cô chuẩn bị rút lui, bàn tay to lớn của Bá Vân đột nhiên ôm lấy lưng cô, chặn chặt miệng cô lại, thuốc bao tử bị kẹt ở giữa hai chiếc lưỡi, thậm chí còn bắt đầu từ từ tan ra: “Ưm…Ưm…”
Vị ngọt nhẹ lan tràn trong miệng, thân hình mảnh mai của Kiều Đình áp chặt vào cánh tay anh, khuôn ngực mềm mại bị cơ ngực săn chắc của anh bị ép như một cái bánh bao, tay còn lại di chuyển lên trên người cô, từ ngang lưng đi lên, lướt qua vai và gò má, rồi trượt xuống theo đường cong eo thon, đến ống quần đùi len, cởi nút khóa, kéo xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận