Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ư…”
Ngón tay Bá Vân đột nhiên chui vào trong khuấy đảo tiểu hạch giữa hai chân, kɧoáı ©ảʍ nhanh chóng ập đến khiến Kiều Đình vô thức rêи ɾỉ. Từ lúc cô giúp Bá Vân khẩu giao, hoa huyệt cô đã khao khát được an ủi, mặc kệ dùng cách gì đều được, tay Bá Vân xoa xoa âm đế, khiến nó nhanh chóng cương lên, hoa huyệt bắt đầu hơi ẩm ướt.
Hai chân Kiều Đình cọ vào nhau để giày rơi ra, cô bò trên giường, không cẩn thận đè lên chân bị thương của Bá Vân, anh hét lên một tiếng, Kiều Đình vội vàng bước xuống giường.
“Em xin lỗi!”
“Không sao.”
Lòng bàn tay to lớn của Bá Vân phủ toàn bộ lên chân tâm cô, kéo cô vào trong giường, đồng thời nhích qua một bên nhường một không gian cho cô. Đầu ngón tay anh vòng quanh ở miệng hoa huyệt, chỗ đó đã ướt đẫm rồi, anh đã có thể dễ dàng đi vào. “Ưm A…” Kiều Đình khẽ cắn môi dưới, khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng.
Cô chủ động cởϊ qυầи đùi xuống một nửa, lòng bàn tay to lớn của Bá Vân gồ lên trong qυầи ɭóŧ hoa màu lam, ngón giữa đi vào hoa huyệt, động tác cắm rút vô cùng rõ ràng: “Kiều Đình đã ướt.”
Bá Vân thì thầm vào tai Kiều Đình, với một giọng điệu đầy du͙© vọиɠ. Kiều Đình xấu hổ cúi đầu nhìn Bá Vân chơi đùa hoa huyệt, khiến nó liên tục chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠, dâʍ ŧᏂủy̠ đã thấm ướt đáy qυầи ɭóŧ, thậm chí còn chảy xuống bên trong đùi. “Cởϊ áσ ra đi, anh muốn hút nụ hoa nhỏ…”
Kiều Đình nhẹ gật đầu, kéo áo len lên tới cằm, sau đó gỡ móc dây áo ngực đằng sau, cởi phăng áo ngực và qυầи ɭóŧ quăng qua một bên. Nụ hoa trên hai trái đào tròn trịa vốn đã cương cứng, Bá Vân đưa tay ra bóp nhẹ.
“Ưm…” Kiều Đình đỏ mặt thở hổn hển.
“Anh chưa sờ đã cứng, có phải em muốn rồi đúng không?”
Kiều Đình thẹn thùng cắn môi dưới.
“Lại đây.” Bá Vân nhẹ giọng ra lệnh.
Kiều Đình lập tức đẩy ngực về phía anh, áp bầu ngực bên phải vào mặt anh, Bá Vân há miệng, đón lấy nhũ hoa nhỏ đi vào miệng anh.
Bá Vân mυ”ŧ đầu nhũ mẫn cảm của cô, dùng chiếc lưỡi linh hoạt liếʍ láp, Kiều Đình không chịu nổi rêи ɾỉ.
“A…A…” Cô cảm thấy như thể cô đã đợi cả đêm, chỉ đợi giờ phút này, đợi Bá Vân cho cô kɧoáı ©ảʍ. “A…Thật thoải mái…”
“Hừ, nhỏ giọng lại, không người ngoài sẽ nghe thấy đấy.” Bá Vân nhắc nhở.
Kiều Đình ngay lập tức che miệng. “Ưm… ưm…ư…”
Tiếng rên phát ra từ kẽ tay nghe giống như tiếng khóc. Bá Vân thay phiên âu yếm hai trái đào mọng, mυ”ŧ đến khi đỏ lên, phía trên bị bao phủ bởi nước bọt, rất giống hoa huyệt cô, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy róc rách, ướt đến nỗi không giống dáng vẻ ban đầu nữa.
Đầu ngón tay thô ráp của Bá Vân cọ tới cọ lui trong hành lang trơn nhẵn, làm cho vách tường mềm nhũn ra, sau đó anh đút vào ngón tay thứ hai, thứ ba… để tăng thêm diện tích ma sát, làm cả người Kiều Đình sảng khoái run lên, hai mắt ngấn nước. Kɧoáı ©ảʍ tích tụ từng tầng từng lớp, Kiều Đình vô thức ngẩng đầu lên, sức lực từ ngón tay che miệng càng ngày càng tăng, vào lúc cao trào, hình thành bốn vết cào đỏ trên mặt cô.
“A…Ưm…”
Cả người không còn sức lực, Kiều Đình dựa vào Bá Vân thở hổn hển.
“Có thích không?” Bá Vân cười hỏi.
Thực ra không cần hỏi, anh nhìn thôi cũng biết Kiều Đình là cô sướиɠ đến bay lên trời rồi, nhưng anh vẫn thích hỏi, nghe được cảm nhận của cô.
“Có…” Kiều Đình thở hổn hển trả lời, “Thoải mái…Rất thoải mái…”
Cô rất thích cảm giác thoải mái này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận