Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy thì bây giờ đến lượt anh.” Kiều Đình nghe vậy, chau mày khó hiểu.
“Nhưng anh đang bị thương mà, có được không?”
Hai chữ cấm kỵ nhất mà đàn ông trên toàn thế giới này không muốn nghe thấy chính là ‘Không được’.
“Anh bị gãy chân, không phải gãy chỗ đó.” Bá Vân nhấn mạnh.
Anh mở chăn bông lên, gậy thịt dưới thân đã cương lên thật cao dưới bộ đồ bệnh nhân.

Chiếc áo bệnh nhân mỏng manh không thể che đậy được côn ŧᏂịŧ của Bá Vân, giống như từ giữa hai chân anh mọc ra một cây gậy thô to vậy.
Kiều Đình nghĩ rằng Bá Vân sẽ kêu cô ngậm nó, cô bĩu môi, ấn ấn vết thương nơi khóe miệng vừa khép lại, cô làm nũng nói: “Nơi này của người ta chưa lành hẳn mà.”
Nếu lại khẩu giao lần nữa, vết thương nhất định sẽ bị nứt ra nữa mất.
“Anh đâu có kêu em làm.” Bá Vân vuốt ve khóe miệng hồng hào của cô.
“Không thì làm gì?” Kiều Đình tròn mắt hỏi.
“Giúp anh cởϊ qυầи trước.”
“Được.”
Kiều Đình trèo lên giường và tách hai chân anh ra hai bên.
Áo len bị kéo cao trên người Kiều Đình đã phủ xuống, cho nên không còn thấy được hai chú thỏ con đáng yêu nữa, nhưng quần đùi và qυầи ɭóŧ vẫn còn nằm ngang đùi, chân cô mở rộng, có thể nhìn thấy hoa huyệt lấp ló, phía trên còn dính nước, lấp la lấp lánh, trông rất quyến rũ.
Nhìn chằm chằm vào nơi tam giác mật của cô, Bá Vân cảm giác chưa thỏa mãn, sau khi Kiều Đình cởϊ qυầи áo của anh, nói cô cởi luôn quần áo của mình.
Bá Vân muốn ngắm ngực cô, cũng muốn sờ sờ.
Kiều Đình ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, nhưng vì ngại ngùng nên cô vẫn cúi đầu, tầm mắt bỗng dừng lại ở côn ŧᏂịŧ đang ngẩng cao, nơi đó vừa thô vừa dài, trên đầu chảy ra chất lỏng trong suốt.
Nhớ tới cảm giác mãnh liệt khi nơi đó ra vào, hoa huyệt cô không khỏi thắt chặt, dâʍ ɖị©ɧ trong suốt chảy ra, dính vào đùi Bá Vân.
Ưʍ… Hoa huyệt lại ngứa
Kiều Đình cởϊ qυầи áo, hai chú thỏ con theo động tác của cô hơi hơi lắc lư, đầu nhũ cương cứng như hai hạt anh đào nhỏ, đôi mắt Bá Vân nhìn theo nụ hoa, côn ŧᏂịŧ càng thô to.
Chờ Kiều Đình cởi sạch quần áo, anh có cảm giác như một thế kỷ đã trôi qua, cổ họng khát khô.
“Anh đã sẵn sàng.”
Kiều Đình quay đầu lại, thấy Bá Vân như con sói đói ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô, thân thể cô như được anh bao quanh, vừa lộ liễu vừa gợϊ ȶìиᏂ, làm cô khô họng.
“Làm gì…Tiếp đây” Vì miệng khát khô nên cô đưa lưỡi ra theo bản năng liếʍ môi.
Chiếc lưỡi ấy…
Bá Vân nào chịu được, anh vươn tay kéo người về phía mình, đầu lưỡi quấn lấy, hai tay túm ngay đôi gò bồng đảo, mặc sức xoa bóp, làm đầu nhũ hoa cương cứng hơn.
“Ưm…Ưm…” Hai tay Kiều Đình ôm lấy cổ anh, toàn bộ trí óc đều tập trung vào nụ hôn nóng bỏng.
Bá Vân nâng mông Kiều Đình lên, nắm lấy côn ŧᏂịŧ mình, để ở miệng hoa huyệt.
Hoa huyệt nhạy cảm cảm giác được có vật lạ đi vào, lập tức ngậm cắn côn ŧᏂịŧ.
“A…” Bá Vân thở dốc một cái, cảm nhận sung sướиɠ không gì sánh bằng. “Ngồi xuống.” Giọng nói Bá Vân khàn như chứa cát.
Bá Vân giữ đùi cô, khống chế tốc độ, nếu cô ngồi xuống quá nhanh sẽ làm gãy cây gậy của anh mất.
Kiều Đình cảm nhận được côn ŧᏂịŧ đang từ từ căng hoa huyệt nhỏ ra, từng chút từng chút tiến vào bên trong.
Trên đường ra vào, chạm trúng điểm G nhạy cảm, cô không khỏi rùng mình, tiểu huyệt ra sức liếʍ hút theo bản năng.
“A…Tiểu nghịch ngợm.” Bá Vân cười nói: “Em kẹp chặt quá.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận