Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kiều Đình ngại ngùng nói: “Lúc nãy… Nơi đó… Cảm giác rất lạ.”
“Lạ thế nào?”
“Rất… thoải mái…”
Kiều Đình cũng không biết hình dung ra sao, trong nháy mắt cô như bị điện giật, kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt, chỉ có thể dùng “Rất thoải mái” để giải thích.
“Nơi nào?” Bá Vân cầm tay cô: “Tự tìm đi.”
“Tự tìm?”
“Nâng mông em lên.” Bá Vân nói bên tai cô những lời xấu xa: “Đến đây, tìm nơi làm em thoải mái, sảng khoái.”
Kiều Đình không biết mình phải làm thế nào, nhưng cô nhớ nơi kỳ lạ đấy ở đâu, một tay nắm lấy cây gậy, điều chỉnh mông, để côn ŧᏂịŧ sát với tiểu huyệt, tìm kiếm điểm G.
_____________________________
NẠP VÀNG QUA BANK GIÁ RẺ.
10 BƯỚC CHUYỂN KHOẢN MUA VÀNG ĐƠN GIẢN DỄ THỰC HIỆN
Nhanh chóng, dễ dàng, nhận 75-95% vàng (Nạp bằng thẻ cào chỉ được 70% mà thôi)
*****

“Ưm…A …” Kiều Đình thở dốc, tập trung, tìm được điểm mẫn cảm, cô không báo với Bá Vân, mà dùng côn ŧᏂịŧ không ngừng ma sát vào nơi đó.
“A… A a…”
Bá Vân bắt lấy tiểu bạch thỏ lắc lư, nhìn cô lắc lư mông như tự an ủi bằng cây gậy của anh, vì kɧoáı ©ảʍ tiểu huyệt co chặt lại, kẹp anh thật sảng khoái.
“Kiều Đình, em kêu quá to.” Bá Vân không quên nhắc.
“Nhưng… rất sướиɠ…”
Kiều Đình đã bị kɧoáı ©ảʍ khống chế, mặc kệ y tá có thể đi vào bất cứ lúc nào.
Bá Vân đưa ngón tay vào miệng cô, đùa giỡn chiếc lưỡi nhỏ của cô, làm cô rêи ɾỉ.
Ngón tay Bá Vân đi vào, được lưỡi Kiều Đình âu yếm như lúc âu yếm côn ŧᏂịŧ.
Ôi, trời ạ!
Chân Bá Vân bị bó bột nặng nề, không thể tùy ý di chuyển, nếu không anh đã sớm đè cô gái này dưới thân, hung hăng cắm vào cho đã ghiền.
“Bá Vân… Ưm ưm…” Kiều Đình nỉ non tên anh. “Thật thoải mái…Bá Vân…”
Anh cũng thấy thoải mái lắm…
Cái mông của Kiều Đình đong đưa ngày càng nhanh hơn, khuôn mặt cô cũng đỏ lên, Bá Vân biết cô sắp cao trào, vì thế anh ấn eo cô, phối hợp với tần suất ra vào của cô, va chạm vào hoa huyệt vừa chặt vừa hẹp không thể tưởng nổi kia.
“Ừm… Bá Vân… A…”
Hoa huyệt co thắt dữ dội, cơ thể Kiều Đình run rẩy liên tục, cơ thể trắng nõn hiện ra một tầng sương hồng gợϊ ȶìиᏂ, dâʍ ɖị©ɧ chảy từ chỗ sâu trong hoa huyệt ra làm ướt cả côn ŧᏂịŧ, trong phút chốc Bá Vân cảm thấy như muốn nổ tung.
Bá Vân nhanh chóng kéo Kiều Đình ra, tϊиɧ ɖϊ©h͙ trong nháy mắt bắn vào ngực Kiều Đình, nhỏ giọt xuống.
Trên người cả hai đều có hạt giống của anh.
“Sao vậy?” Đột nhiên cửa phòng bệnh mở ra: “Cô nghe tiếng là lạ.” Y tá bước vào.
Khi bước vào, cô y tá thấy Kiều Đình nằm bên cạnh Bá Vân, nhắm mắt nhìn như đang ngủ, mặt hơi hơi đỏ.
Hai người lúc này được bọc trong chăn, trùm kín mít, chỉ thấy đầu.
“Xin lỗi.” Bá Vân áy náy nói: “Em ấy gặp ác mộng.”
“Vâng.” Cô y tá nhìn họ ngờ ngợ: “Hai cháu ngủ chung sao?”
Nếu cô nhớ không nhầm, hai đứa này là thiếu niên thiếu nữ, tuổi còn khá nhỏ?
Nam là học sinh cấp 3… còn nữ…THCS thì phải?
“Dạ.” Bá Vân trả lời với nụ cười chân thành: “Nếu không em ấy sẽ luôn gặp ác mộng.”
Nụ cười Bá Vân sáng chói như ánh mặt trời, làm tim cô y tá loạn nhịp, cô cảm thấy thẹn thùng, mặt nóng lên.
“Cháu thật là chu đáo.”
“Bạn gái của cháu mà, nên đó là điều tất nhiên.”
“À.” Bạn trai đẹp trai lại ân cần, cô y tá không khỏi có chút ganh tị với Kiều Đình: “Vậy cháu mau nghỉ ngơi đi.”
Y tá rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
“Người ta không gặp ác mộng.” Kiều Đình mở mắt nói: “Em vừa đặt đầu trên gối là ngủ, không có mơ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận