Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhã cảm thấy hai bên quai hàm tê mỏi, nhưng côn ŧᏂịŧ của Đường Viễn Phong vẫn dựng đứng. Côn ŧᏂịŧ mỗi lần đều cắm vào chỗ sâu nhất trong họng cô, đến khi cô sắp không thở nổi nữa mới rút ra, cứ thế lặp đi lặp lại.
“A a a……”
Có lẽ Đường Viễn Phong bị dáng vẻ dâʍ đãиɠ của Cố Nhã kí©ɧ ŧɧí©ɧ, tốc độ bắn tinh lần này nhanh hơn. Nhìn cặp mắt long lanh ánh nước của Cố Nhã, Đường Viễn Phong không do dự bắn hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ của mình vào trong miệng cô.
“A…”
Đường Viễn Phong rất hài lòng và sảng khoái, lần này côn ŧᏂịŧ vẫn luôn đứng thẳng đã có chút mềm xuống, trượt ra khỏi miệng của Cố Nhã. Tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt màu trắng đυ.c cũng chảy xuống theo khoé miệng, vừa vặn đọng trên bầu ngực trắng nõn mà Đường Viễn Phong thích nhất.
Cố Nhã dùng ngón tay xoa tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên ngực, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếʍ môi. Cô không hề ghét bỏ tϊиɧ ɖϊ©h͙ mà Đường Viễn Phong bắn trong miệng mình, ngược lại còn rất hưởng thụ mà nuốt hết sạch.
“Chồng…ăn ngon…”
“Mỗi ngày đều muốn ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của chồng…”
“Mỗi ngày chồng đều cho người ta ăn có được không?”
Đột nhiên Cố Nhã lại làm nũng. Đường Viễn Phong nhìn đến mức muốn phụt máu mũi.
Trên người Cố Nhã không có vật gì che chắn, bầu ngực dính đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh, miệng huyệt hồng hào bị côn ŧᏂịŧ lớn cắm rút kịch liệt vẫn chưa kịp khép kín, khoé miệng còn dính tϊиɧ ɖϊ©h͙, cộng thêm dáng vẻ uỷ khuất kia, tất cả đều làm cho trái tim Đường Viễn Phong tan chảy.
“Đương nhiên.”
“Nếu vợ đã thích ăn thì côn ŧᏂịŧ lớn của chồng ngày nào cũng cho vợ ăn no.”
Đường Viễn Phong dùng ánh mắt ái muội nhìn Cố Nhã: “Vợ…chỗ này có rất nhiều thứ hay ho, chúng ta vào tắm uyên ương trước sau đó chuẩn bị thử từng thứ một?”
Khi hai người đến quầy lễ tân, nhân viên lễ tân ngay lập tức đưa Đường Viễn Phong và Cố Nhã tới phòng dành cho các cặp đôi, nói chung khâu chuẩn bị phòng dành cặp đôi rất chu đáo.
Vừa mới vào cửa Đường Viễn Phong đã vô cùng gấp gáp, vừa nãy mới bắn hai lần nên bây giờ anh muốn từ từ thưởng thức hương vị của Cố Nhã.
Cố Nhã ngượng ngùng gật đầu.
“Được, để chồng đi chuẩn cho vợ.”
Nhìn Đường Viễn Phong đã bước vào phòng tắm, Cố Nhã mới cúp điện thoại.
Đầu dây bên kia đột nhiên không có tiếng động.
Ánh mắt của Cố Tuyết mơ hồ giống như đột nhiên bị mất đi chỗ dựa tinh thần, cô ta ngây người mở mắt ra, cảm thấy có chút mất mát. Sao nhanh như vậy đã tắt rồi?
Cô ta vô cùng tò mò chuẩn bị theo như lời hai người nói là gì?
Cố Tuyết cắn môi, đột nhiên cảm thấy rất nhớ Đường Viễn Phong.
Cô ta do dự một chút sau đó nhấn vào danh bạ gọi cho Đường Viễn Phong.
Cố Nhã cười lạnh.
Cô biết chắc lúc này tiện nhân kia sẽ nhớ nhung Đường Viễn Phong.
Cố Nhã thậm chí không cần đắn đo, trực tiếp tắt nguồn điện thoại của anh, lúc này không ai có thể quấy rầy thế giới hai người của bọn họ.
Điều làm người phụ nữ kia nghi ngờ nhất chính là hành động một giây trước còn có thể kết nối, một giây sau thì đã tắt máy.
Đây không phải là có tật giật mình sao?
Quả nhiên.
Cố Tuyết nhìn thấy điện thoại của Đường Viễn Phong tắt máy thì nhíu chặt lông mày. Lần trước cô ta đã tự an ủi mình rằng phải tin tưởng Đường Viễn Phong, ký ức lần đó ùa về trong tâm trí.
“Sao lại thế này?”
“Lúc này chắc Viễn Phong đang ở công ty, chẳng lẽ có việc bận sao?”
Cố Tuyết thử gọi lại một lần nữa nhưng vẫn tắt máy.
Ở bên kia, Cố Nhã đang kéo khăn tắm xuống, ngang nhiên cùng vào bồn tắm với Đường Viễn Phong, đồng thời cô còn chủ động chuẩn bị món đồ chơi tốt nhất của khách sạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận