Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vu Mạn Mạn cảm thấy dung nham nóng bỏng ở miệng núi lửa đang không ngừng chảy xuống, nơi đi đến đều là một vùng biển lửa, khiến mặt và lỗ tai cô đều nóng cháy.
“Anh, anh biết ghen là có ý gì không? Anh… Anh đừng dùng từ bậy bạ, nếu lát nữa nói với em là anh dùng sai từ, em thực sự sẽ tức chết mất…”
Cả người cô đều giống như bị một câu của Tiêu Lê ném lên đám mây cách xa vạn dặm, hiện giờ đều dựa vào hai chữ kia nâng lên, mới có thể nổi lơ lửng. Chỉ cần lát nữa nữa Tiêu Lê nói ngược lại, sẽ rơi thẳng từ vách núi vạn trượng xuống.
Cho dù nghĩ lại, Vu Mạn Mạn đều cảm thấy sợ hãi.
“Nếu em còn muốn anh nói rõ ràng em mới hiểu được, anh cũng không ngại nói rõ với em.” Đôi môi của Tiêu Lê lượn lờ, từ cổ của Vu Mạn Mạn cuối cùng dừng ở sau gáy cô “Anh nói với cha mẹ cô gái anh khổ sở the0 đuổi bảy tám năm là em, bọn họ đều biết em, biết anh thí¢h một cô gái tên Vu Mạn Mạn, hiểu chưa?”
“…”
Vành mắt Vu Mạn Mạn đỏ bừng, cô bĩu môi, cái mũi rấtchua xót, trước mắt là một vùng mơ hồ ngay cả trần nhà đều không thấy rõ. Tiếng sấm và tiếng mưa ở bên ngoài cửa sổ đều trở nên thật xa, giống như cả thế giới chỉ còn lại độ ấm nằm trên người cô mới là ͼhân thật gần tɾong gang tấc.
“Anh nói linh tinh Anh the0 đuổi em khi nào…”
Tiêu Lê đợi một lúc lâu mới đợi được một câu này của Vu Mạn Mạn, trực tiếp vùi vào cổ cô bật cười. Từng đợt hơi nóng vì bật cười truyền ra nóng tới mức khiến làn da Vu Mạn Mạn sắp mềm nhũn, nhưng không ngăn được tiếng khụt khịt của cô
“Trước khi anh đi nước Đức em viết chuyện ám chỉ với anh, tỏ tình với anh, anh làm như không hiểu khen em viết tốt, sau đó rời đi…”
“Anh đến nước Đức vừa đi là bảy tám năm, lần nào cũng không liên lạc với em, em còn tưởng anh ở nước ngoài kết hôn sinh con rồi biết không…”
“Sau đó vất vả lắm anh mới trở về, quay đầu thành biên tập của em, còn mỗi ngày nói em viết không tốt, bắt nạt em, chèn ép em, anh the0 đuổi cái rắm Anh… Anh the0 đuổi cái gì ”
Xem ra Vu Mạn Mạn có không ít oán hận đối với anh, Tiêu Lê nghe cô vừa kho”c vừa trách, vừa tức giận vừa buồn cười. Anh dứt khoát há miệng cắn cô một cái, sau đó nghe Vu Mạn Mạn a một tiếng mới nhả ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận