Chương 158

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 158

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy sao, vậy rấttrùng hợp, Mạn Mạn nhà dì viết truyện trên mạng, cháu lại là biên tập trên mạng, cũng coi như nghề nghiệp tương xứng ” Hồ Toàn vô cùng vừa lòng về Tiêu Lê, đôi mắt đều cười thành hai đường cong “Vậy cha mẹ cháu còn khỏe không?”
“…”
Đây là công khai xử tội đúng không.
Hồ Toàn rời đi, Vu Mạn Mạn cảm thấy mình có thể tưởng tượng được cảnh tượng bi thảm sau này bị bức hôn. Cô lo lắng cả buổi chiều, mãi đến tối khi hai người lên giường nằm tɾong lòng Tiêu Lê mới làm nũng “Thầy Tiêu, nhỡ đâu ngày mai mẹ em bắt đầu thúc giục kết hôn thì làm sao bây giờ?”
Hôm nay Hồ Toàn hỏi từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, chỉ thiếu hỏi Tiêu Lê có mấy bất động sản trên danh nghĩa. Tiêu Lê không ngốc, Vu Mạn Mạn không tin anh không nghe ra được ý của Hồ Toàn.
“Không muốn bị thúc giục kết hôn sao?”
Nghe thấy thế, Tiêu Lê khép sách trên tay lại, tay nâng mắt kính hơi xoa mũi.
“Đương nhiên không muốn, mẹ em mà thúc giục thực sự sẽ muốn mạng người, có thể một ngày gọi ba cuộc tới, thực phiền…”
“Chuyện này không phải rấtđơn giản sao.”
Tiêu Lê cởi kính để tɾong hộp kính ở mép giường, sau đó thuận tay tắt đèn trên tủ đầu giường, trực tiếp xoay người cúi đầu hôn lên môi cô một cái.
“Sao lại đơn giản?” Vu Mạn Mạn sửng sốt, nhanh chóng lấy lòng chủ động hôn Tiêu Lê mấy cái “Thầy Tiêu dạy em đi ”
“Trước khi bà ấy thúc giục, em kết hôn không phải là xong sao?”
“…”
Ồ, đúng là đơn giản.
“Nhưng mà… Nhưng mà anh chưa cầu hôn với em ”
Tuy hiện giờ trên ngón áp út của Vu Mạn Mạn còn có một chiếc nhẫn, nhưng tốt xấu gì cô viết ngôn tình nhiều năm như vậy, đâu thể tiếp nhận cầu hôn nhạt như nước ốc như thế.
Không, đây căn bản không thể xem là cầu hôn, đây gọi là kịch bản.
Tiêu Lê vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, tay ôm lấy e0 Vu Mạn Mạn nằm xuống bên cạn♄ cô, sau đó thuận thế kéo người vào tɾong lòng “Vậy em nói xem, em muốn cầu hôn như thế nào?”
“Em…”
Mới đầu Vu Mạn Mạn định nói hoa hồng tươi, nhưng nghĩ lại cảm thấy rấttục, đầu dựa vào lòng Tiêu Lê híp mắt, suy nghĩ một lúc lâu mới phát hiện con mẹ nó thật kho” nghĩ chuyện cầu hôn.
Dù sao cuộc sống không giống tiểu thuyết, viết phi cơ thì có phi cơ, viết oanh động toàn thành phố thì có oanh động toàn thành phố. Còn phải suy nghĩ tới thực tế, suy nghĩ xem có khiến Tiêu Lê quá áp lực hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận