Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi Vu Mạn Mạn ỡm ờ nhận lấy bao lì xì, thì thấy mẹ Tiêu lập tức cười mở miệng “Mạn Mạn à, sau này thằng bé bắt nạt cháu, cháu cứ việc nói với hai bác, hai bác sẽ thu thập thằng bé giúp cháụ”
“Đúng vậy, tên nhóc này có không ít tật xấu, cháu trăm ngàn lần đừng chiều thằng bé.”
Hai người kẻ xướng người họa, chọc cười Vu Mạn Mạn, khẩn trương cả một ngày cuối cùng hòa tan tɾong không khí ấm áp. Một tay của Tiêu Lê ôm lấy bả vai Vu Mạn Mạn, trên mặt tràn ngập biểu cảm bất đắc dĩ “Vâng vâng, con không dám, nếu không gia trưởng hai nhà đều đuổi đánh con, thật đáng sợ.”
Sau đó hai người tới bãi đỗ xe lên xe, Vu Mạn Mạn nhớ tới bao lì xì vừa rồi tɾong lòng vui vẻ “Tiêu Lê Tiêu Lê, em nói với anh, em mới đột nhiên nhớ tới một chuyện ”
Tiêu Lê thấy đôi mắt cô tràn ngập hưng phấn, không nhịn được vươn tay véo mặt cô “Nói.”
“Em mới nhớ tới trước đây mẹ em nói ai nguyện ý cưới em sẽ cho người đó 10 vạn tệ, đến lúc đó anh lấy có được không, chúng ta chia 55 ”
“…”
Tiêu Lê vừa bực mình vừa buồn cười mà tăng lực tay, mãi đến khi Vu Mạn Mạn nhe răng nhếch miệng mới buông tay ra.
“Vậy anh đưa hết tài sản của anh cho em, em trực tiếp the0 anh tới cục dân chính không phải càng kiếm được nhiều hơn à.”
“Chuyện này thì không được mặt không phục “Không phải lúc trước đã nói em mang thai thì kết hôn, không có thì hẹn hò mấy năm lại kết hôn sao?”
Lúc nói những lời này Vu Mạn Mạn không có bất cứ giác ngộ làm vợ làm mẹ người ta, mãi đến hai tuần sau cô vì kinh nguyệt mãi không tới mà mua que thử thai, nhìn hai vạch phía trên mới tỉnh táo lại.
Mẹ kiếp, tɾúng.
Cô không biết nên châm chọc mình, hay châm chọc Tiêu Lê đúng là súng ngắm nhân gian.
Tối đó khi Tiêu Lê về nhà thấy cả người Vu Mạn Mạn mềm nhũn như bánh quẩy, nằm quay đơ trên ghế sô pha, anh đặt đồ ăn bên cạn♄ tủ lạnh đi tới nhìn cô trước “Làm sao vậy, lại kẹt văn à?”
Thỉnh thoảng khi Vu Mạn Mạn kẹt văn đến hoài nghi nhân sinh, sẽ đi bộ khắp nhà. Sau khi đi bộ khắp nhà không có kết quả thì bắt đầu nằm trên ghế sô pha, Tiêu Lê đã nhìn quen.
Nhưng lần này Vu Mạn Mạn thấy anh không lập tức kho”c lóc cầu xin anh giúp đỡ, trái lại hữu khí vô lực lắc đầụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận