Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kế Oanh Nhi khoanh tay trước ngực, nàng lắc đầu, bên ngoài còn có người đang âm thầm quan sát đấy, cha chồng nói khùng nói điên gì thế
Ôn Trạm lại cảm thấy nàng quá keo kiệt.
Cả người nàng còn chỗ nào mà hắn chưa sờ qua?
Cho dù chưa thực sự cắm vào, nhưng tiểu cô nương cũng đã kẹp bảo vật dưới thân hắn mà phun nước sung sướng, đến giờ nàng vẫn luôn từ chối, coi hắn như người ngoài, thật là khiến người ta vừa thất vọng vừa đau lòng.
“Con chỉ muốn lừa cha dạy chữ cho con, không muốn thân cận với cha sao? Chờ đến lúc con biết chữ liền qua cầu rút ván, một chân đá cha chồng như ta đi luôn có đúng không?”
“Chỉ có kẻ ngốc như cha mới một lòng yêu con, tình nguyện bị con lợi dụng, còn luyến tiếc lấy đi sự trong trắng của con…”
“Người ta vừa gặp đã như thân thiết từ lâu, cũng thường xuyên có qua có lại, nào có ai giống như con, động một chút là cự người ngàn dặm, không muốn cái này không được cái kia?”
Ôn lão gia bực tức oán giận như lớn tiểu thư khuê phòng giận dỗi tình lang, hắn trầm mặt nói lải nhải không ngừng.
Kế Oanh Nhi nghe mà cảm thấy buồn cười, nhưng trong lòng cũng mềm mại, nàng ngồi trên đùi nam nhân, tay ôm lấy mặt tuấn tú của cha chồng, sau đó hôn lên môi hắn trấn an.
Tiểu cô nương liếc mắt đưa tình nhìn Ôn Trạm, ngón tay nhỏ nhắn của nàng quấn lấy sợi tóc cha chồng mà đùa nghịch.
Thủ đoạn dỗ người của tiểu cô nương quá ngây ngô, nhưng cũng nghịch ngợm đáng yêu, Ôn Trạm căn bản không còn giận được nữa, hắn ôm nàng nhão nhão dính dính mà hôn môi, cắn mút̼ vành tai nàng khıêu khích, khiến cả người Oanh Nhi khô nóng.
Nhưng nàng lo lắng Cẩm Y Vệ ở vẫn bên ngoài, dù bị cha chồng làm cho nhũn cả người, tiểu Oanh Nhi vẫn cắn răng sống chết không đồng ý.
“Thật sự không được sao?”
Ôn Trạm thổi một hơi vào lỗ tai nàng, giọng nói nam nhân trầm khàn mê hoặc, tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve eo nàng,
gương mặt tiểu cô nương ửng đỏ, nàng mím môi cố nén cười liều mạng lắc đầu, nhưng cũng sợ hắn thất vọng, nên Oanh Nhi đã dùng khẩu hình miệng nói với hắn, “Lần saụ”
Ôn lão gia thở dài không làm loạn nữa, hắn đứng dậy đưa nàng ra cửa.
Đêm đã khuya, nàng nên về nghỉ ngơi, nhưng lúc này Oanh Nhi lại lưu luyến không rời.
Vẫn là cảnh tượng đó, mỗi lần đến lúc chia ly là bắt đầu dính người, Ôn Trạm hôn lên trán nàng, xoa đầu nàng, ánh mắt hắn ấm áp cười dịu dàng, “Trên đường về nhớ đi cẩn thận.”
Kế Oanh Nhi nhìn thoáng qua trong viện, không biết tên Cẩm Y Vệ kia còn ở đây không, nàng cũng không dám quá thân mật với cha chồng.
Sau khi nhận lấy đèn nhỏ trong tay hắn, tiểu cô nương còn dùng sức nhéo ngón tay cha chồng một cái rồi mới gật đầu xoay người ra khỏi viện.
Diệp Phỉ thấy hai người này tuy thân mật nhưng cũng không đến mức làm những chuyện cẩu thả, trong lòng hắn ta vậy mà không hiểu sao lại thở phào một hơi.
Hắn ta cũng không quản Ôn Trạm đã tắt đèn đi ngủ mà lại một đường âm thầm đi theo Kế Oanh Nhi, khi thấy nàng đã trở về viện nhỏ của mình thì Diệp Phỉ mới rời đi.
Hôm sau hắn ta đi điều tra mới biết con trai duy nhất của Ôn lớn nhân – Ôn Đình vừa được mười hai thì được Ôn phu nhân mua Kế Oanh Nhi về làm tân nương xung hỉ.
Nàng vẫn chưa viên phòng với trượng phu, cha chồng làm chủ cho nàng ở một viện nhỏ.
Nàng lớn hơn Ôn Đình ba tuổi, đúng là lúc mà thiếu nữ dễ phải lòng nam tử, ở Ôn gia được Ôn Trạm che chở nên khuynh mộ với cha chồng tuấn lãng cũng là chuyện dễ hiểụ
Chỉ là đáng thương cho tiểu cô nương còn nhỏ tuổi lại bị lão nam nhân hơn ba mươi lừa gạt làm chuyện tư thông công tức, Diệp Phỉ trơ mắt nhìn Oanh Nhi hàng đêm lén lút đến gặp cha chồng, trong lòng không khỏi vừa bất bình vừa thương xót.
Nếu không phải e ngại quy củ của Cẩm Y Vệ, hắn ta thật sự rất muốn hiện thân dạy dỗ nàng một trận giúp nàng tỉnh táo lại.
Ban ngày Diệp Phỉ phiền não vì một tiểu cô nương không liên quan, ban đêm lại mượn danh giám sát Ôn Trạm mà nhìn nàng cầm theo đèn lồng lặng lẽ xuất hiện như một con mèo nhỏ trong đêm.
Mỗi ngày nhìn nàng nghe cha chồng dạy chữ, yên lặng chịu đựng cha chồng khinh bạc, rồi lại một mình trở về viện nhỏ.
Nàng cũng không ngủ lại, cũng không đồng ý lời cầu hoan của Ôn Trạm, có lẽ là nàng chỉ vì muốn sinh tồn nên mới bất đắc dĩ phải nghe theo lời Ôn lớn nhân.
Tiểu cô nương không phải người không có cốt khí, không có tiết tháo, nàng chỉ là thiếu một người có thể bảo vệ nàng, một người có thể khiến nàng yên tâm dựa vào.
Diệp công tử một bên tình nguyện tự cho rằng như thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận