Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Được cha chồng cho tiền, tiểu cô nương liền biến thành người giàu có.
Chạng vạng hôm trung thu, nàng và Lạc Du với Đoàn Nhi vô cùng vui vẻ ra cửa đi dạo hội đèn lồng, vừa đi dạo vừa ăn món ngon, đời này nàng cũng chưa từng tự tại như thế.
Người ra cửa xem náo nhiệt còn có trượng phu của nàng – Ôn Đình, nha hoàn và gã sai vặt trong phủ đều đi chơi, thiếu gia như hắn ta tuyệt đối không có khả năng ngoan ngoãn ở trong nhà.
Tuổi của Ôn Đình ngày càng lớn, tính tình cũng ngày càng xấu xa.
Bình thường hắn ta không đọc sách, chỉ muốn chơi bời lêu lổng đùa giỡn nha hoàn.
Nghe nói đêm nay thiếu nữ trong kinh thành đều đến bên bờ sông thả hoa đăng, hắn ta liền làm ầm ĩ cũng muốn đi.
Ôn Kiệm làm theo lời chủ tử tìm được xe ngựa của Cung phủ, sau đó để xe ngựa Ôn gia đi đến đầu hẻm, chờ người Cung gia xuống xe rời đi, Ôn Đình lúc này cũng mới xuống xe ngựa.
“Thiếu gia, phía trước là sông thả hoa đăng, trên đường lớn nhiều người, xe ngựa không thể di chuyển nên chỉ đành dừng lại ở đây.”
Trên đường giăng đèn kết hoa, dòng người chen chúc xô đẩy, vô cùng náo nhiệt.
Ôn Đình cũng không muốn ngồi xe ngựa, hắn ta hưng phấn nhìn xung quanh, cũng không để ý đến Ôn Kiệm mà lập tức đi đến chỗ mấy thiếu nữ đang tụ tập ở bờ sông.
Người Cung phủ ra ngoài đúng là hai huynh muội mà hôm ấy Ôn Trạm vô tình gặp ở phủ Vinh Thân Vương.
Thiếu niên là con thứ ba của Thủ phụ Cung Túc Vũ – Cung Thầm, còn nhỏ là nữ nhi Cung Thư, hai người đều do An Nhạc công chúa sinh.
Cung Thư là nữ nhi nhỏ tuổi nhất trong nhà, diện mạo cũng giống mẫu thân, xinh đẹp kiều diễm, tuổi còn nhỏ mà đã trổ mã đến dung mạo phi phàm, cũng luôn được cha mẹ và trưởng bối cực kỳ sủng ái.
Dù là phụ thân uy nghiêm trong nhà hay biểu cữu Vinh Thân Vương tính tình nóng nảy, đều sủng nàng trên tay, cưng chiều dung túng.
Mà tính tình của Cung nhị tiểu thư cũng giống mẫu thân, ngoan ngoãn lanh lợi, ngây thơ nghịch ngợm, vì thế nàng cũng tuyệt đối không bỏ lỡ những trò chơi thú vị như đoán đố đèn, thả hoa đăng.
Trong tay nàng cầm một chiếc đèn hoa sen, bên cạnh là hai tiểu nha hoàn cũng cầm đèn nhỏ của mình, nhưng ca ca Cung Thầm cùng với một thiếu niên cao lớn lại phải khổ sở cầm ba bốn chiếc đèn.
“Cái này là cho Hoàng Thượng cữu cữu, nguyện cữu cữu thọ cùng trời đất, quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa, tứ hải thái bình.” Cung tiểu thư cầu phúc rồi thả một chiếc hoa đăng vào giữa sông.
Thiếu niên đang cầm nhiều hoa đăng lại đưa cho nàng một chiếc rồi cười nói, “Thư muội muội không làm quan thì thật là đáng tiếc, cô nương nhà khác đều hứa nguyện tìm tình lang như ý cho mình, muội thì lại có lòng dạ thiên hạ, yêu nước yêu dân, có phải muội học với phụ thân đúng không?”
“Lệ ca nhi, huynh đừng nói hươu nói vượn dạy hư muội muội của ta, Thư Nhi mới bao lớn? Có lòng dạ thiên hạ là do muội ấy thiện lương, không phải tốt hơn những nữ tử suốt ngày tình tình ái ái sao?”
Cung Thầm là muội khống, hắn ta phiền nhất là khi nghe thấy mấy chữ ‘tìm tình lang’, thiếu niên không vui mà liếc bằng hữu Mạnh Lệ của mình một cái.
“Vâng vâng vâng, là ta sai, ta không nên nói đến những chuyện này trước mặt ca ca tốt là ngươi.”
“Thư muội muội, muội mau ước nguyện cho ca ca muội tìm được một vị phu nhân xinh đẹp đi, nếu không cứ với cái tính tình này, đời này của muội đừng nghĩ đến gả chồng nữa.”
Cung Thư cười ngọt ngào với hai người, “Nhân phẩm của ca ca tốt như thế, lúc đến tuổi đón dâu, nhất định sẽ bị bà mối giẫm nát cửa, huynh không cần lo đâụ”
“Cái này là chúc huynh trưởng học hành thành tài, sớm ngày đề danh lên bảng vàng, giống như cha, làm một vị quan cần chính yêu dân, trong lòng có thiên hạ, là một vị quan tốt trên một người dưới vạn người.”
“Khụ khụ.” Cung Thầm ho khan hai tiếng, hắn ta nhanh chóng đưa hoa đăng trong tay cho muội muội, “Thư Nhi, hai câu sau thì không cần, nghe không giống lời hay, vẫn nên để trong lòng thì tốt hơn.”
Mạnh Lệ che miệng cười không ngừng, hai thiếu niên cùng kiên nhẫn nhìn Cung Thư thả từng chiếc hoa đăng xuống sông.
Nàng cầu nguyện cho phụ thân, mẫu thân, biểu cữu, ca ca, tỷ tỷ, một nhà Mạnh Lệ, thậm chí đến cả hạ nhân trong nhà cũng có một phần.
Cuối cùng cũng đến lượt nàng cầu nguyện cho bản thân mình, đó là một chiếc đèn hoa sen bảy màu cực kỳ tinh xảo.
Cung Thầm và Mạnh Lệ đều cùng dựng lỗ tai lên nghe xem tiểu muội muội có tâm nguyện gì, nếu bọn họ có đủ khả năng thì sẽ cố gắng dùng toàn lực thỏa mãn nàng.
Diện mạo của Cung Thư và Cung Thầm quá xuất sắc, Ôn Đình từ xa đã phát hiện Cung Thư quốc sắc thiên hương.
Hắn ta như bị sét đánh trúng mà ngơ ngác đứng đó hơn nửa ngày, đợi sau khi phục hồi tinh thần, Ôn Đình liền lập tức liều mạng xông qua đám đông ồn nhào về phía Cung Thư.
Thậm chí hắn ta còn lớn tiếng hét về phía nàng, “Tiểu mỹ nhân, nàng là tiên nữ đến từ đâu mà lại rơi xuống nhân gian thế này? Có phải do ông trời có ý tốt nên mới cố ý đưa nàng đến bên cạnh ta đúng không?”
“Mỹ nhân, mau tới đây, ta sẽ đưa nàng về, cưới nàng làm thê tử ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận