Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cung Thầm vỗ lên tay muội muội, sau đó hai người cùng nhau hành lễ, “Gặp qua Tam đïện hạ.”
Người đến chính là Tam h0àng tử Khác Hoàn, y cũng cố ý đến tìm hai huynh muội Cung gia đang thả đèn lồng.
Sau khi hỏi rõ ngọn nguồn, y tức giận hạ lệnh để thị vệ kéo Ôn Đình đi, nếu không phải niệm tình vì đối phươռg là người của Ôn gia, y đã trực tiếp ném Ôn Đình vào lớn lao Hình Bộ, phạt trượng để hắn ta thành thật hơn.
Ôn Kiệm quen Tam h0àng tử, hắn nịnh nọt tạ lỗi mãi, sau đó mới kéo tiểu thiếu gia ngốc đang làm ầm ĩ đi.
Lúc này Cung Thầm mới nhỏ giọng nói với Cung Thư, “Tối nay trở về phải báo việc này cho phụ thân, nhạc phụ của Ôn Ngự sử là Từ Các lão Lại Bộ Thượng thư, cùng là Nội các với phụ thân, dù muốn hưng sư vấn tội thì chỉ sợ cũng phải bận tâm đến mặt mũi của Từ Các lão.”
“Con cháu quan gia nên làm gương tuân thủ nghiêm ngặt luật pháp, nhưng người này lại dám đùa bỡn nữ tử trên đường lớn, làm mất hết mặt mũi hai nhà Ôn Từ, dù là Từ Các lão thì chỉ sợ cũng không thể bao che cho cháu ngoại được.”
“Thư Nhi yên tâm, có ta ở đây, đêm nay sẽ không còn nửa con ong bướm nào đến gần con.”
Khi còn bé Cung Thư đã từng ở tɾong cung, đã quen biết Khác Hoàn từ nhỏ, quan hệ cũng thân thiết với y, lúc này nàng cuối cùng cũng đi từ sau lưng ca ca ra cười cảm tạ Tam h0àng tử, “Đa tạ tam cữu, vẫn là cữu cữu uy phong, vừa ra tay liền đánh bay kẻ ác.”
“Nhưng người đến hơi muộn rồi, hoa đăng đã thả hết, chờ lát nữa người phải tự phạt ba bình rượụ”
Khác Hoàn bật cười lắc đầu, “Ba ly rượu thì thôi, ba bình rượu là muốn ta say đến quên đường về sao?”
“Ta cũng mang the0 hoa đăng, Thư Nhi thay cữu cữu thả xuống sông được không?”
Y lấy từ tɾong tay hạ nhân một chiếc đèn hoa sen màu vàng nhạt, Khác Hoàn đưa đến trước mặt Cung Thư rồi cúi đầu mỉm cười dịu dàng nhìn nàng, “Trong tay con không phải cũng có một chiếc sao? Chúng ta cùng nhau thả đi.”
Tuổi Cung Thư còn nhỏ nên vẫn còn ngây thơ mờ mịt về tình yêu nam nữ, nàng thản nhiên đồng ý cùng nhau thả hoa đăng xuống sông, sau đó chắp tay trước ngực ước nguyện.
Mà Cung Thầm ở một bên nhìn cảnh này lại âm thầm nhíu mày, tâm tư của Tam h0àng tử với Cung Thư rõ như ban ngày, hắn ta không muốn muội muội gả vào h0àng gia, lỡ muội ấy mà bị người khác bắt nạt thì cũng không biết nên kêu với ai.
Trở về hắn ta phải tìm một cơ hội nói cho phụ thân và mẫu thân chuẩn bị trước, phải phá hỏng con đường này của Khác Hoàn.
Dù chuyện náo loạn trên sông này là do Ôn Trạm thiết kế, nhưng lúc này hắn lại đang đứng ở tửu lâu cùng nhóm đồng liêu uống rượu đối ẩm.
Tất nhiên Diệp Phỉ cũng ẩn thân ở gần đó giám sát hắn.
Trong lúc hắn ta đang ċһán chết thì lại nhìn thấy một bóng dáng nhỏ xinh quen thuộc tɾong đám người.
Tiểu cô nương bị thất lạc với bọn nha h0àn đang nhìn đông nhìn tây tìm người.
Sắc mặt Oanh Nhi nôn nóng, nàng không tìm thấy bọn Đoàn Nhi, cũng không thể lên tiếng, vì thế ở trên đường lớn bị người xô đẩy qua lại.
Diệp Phỉ có chút không đành lòng, hắn ta ném xuống nhiệm vụ của Cẩm Y Vệ, xuyên qua đám người đến bên cạnh nàng, sau khi nắm được cánh tay của Oanh Nhi, hắn ta lập tức kéo ma͙nh nàng vào một góc đường không người.
“Ngươi đang tìm ai? Cha chồng của ngươi không ở chỗ này ”
Kế Oanh Nhi tránh thoát tay hắn ta, nghe thấy lời này, nàng không khỏi đen mặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận