Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phụ thân mẫu thân có việc bận, đám hài tử chỉ có thể chờ.
Chỉ là Cung Túc Vũ luôn cưng chiều nữ nhi, rấtít khi sẽ để nữ nhi chờ lâu như thế, bọn họ ngồi ở lớn sảnh hơn nửa nén hươռg mới thấy phụ thân xuấthiện.
Cung Thầm bẩm báo mọi chuyện cho phụ thân, Cung Thư thì ở một bên lặng lẽ quan sát, phát hiện phụ thân từ trước đến nay luôn gọn gàng sach sẽ, lúc này trên người lại có chút mồ hôi, trên cổ còn có một vệt đỏ khả nghi.
Một lát sau mẫu thân Lam Hạc cũng the0 đó mà đến lớn sảnh, thấy Cung Các lão tức giận đến mặt đen như đít nồi, sau khi hỏi chuyện, bà lập tức đau lòng ôm tiểu nữ nhi trấn an.
“Thư Nhi, con không cần lo lắng, thứ dơ bẩn đó phải để ta đánh hắn đến cả mẹ ruột hắn cũng không nhận ra ”
Cung Thư dựa vào lòng mẫu thân, nàng ngẩng gương mặt nhỏ lên giúp bà vén sợi tóc có chút hỗn độn ra sau tai rồi ngọt ngào cười, “Đa tạ mẫu thân, người có võ nghệ cao ℭường, độc cô bất bại, có người ở đây, Thư Nhi không sợ ai hết.”
“Nhưng tam ca nói ngoại tổ phụ của người nọ cùng là Nội Các với phụ thân, chỉ sợ không dễ đắc tội, khiến phụ thân phải khó xử.”
“Là hắn không biết xấu hổ sỉ nhục con ta, đắc tội Cung Túc Vũ ta trước, sinh mà không dạy là tội, dạy mà không tốt thì là tặc, ta muốn xem thử Ôn Trạm và Từ Các lão còn có thể diện mà tự biện minh cho mình hay không ”
Cung Túc Vũ banh mặt, lửa giận không thể át, dám bắt nạt nữ nhi bảo bối của ông chẳng khác nào sờ lông hổ.
Cung Thư lập tức chạy qua giúp phụ thân giảm bớt lửa giận, nàng dịu dàng khuyên giải, “Phụ thân bớt giận, Thư Nhi chỉ bị chút kinh hách, có tam ca và Mạnh Lệ ca ca chăm sóc, con không mất sợi tóc nào, còn gặp Tam h0àng tử cữu cữu,
mọi người đều che chở cho con, tên kia cũng không dám hành động lỗ mãng nữa.”
“Đối phươռg mở miệng là dâm ngôn uế ngữ, cũng đủ để phá hủy thanh con của con, một cô nương đang yên đang lành chỉ vì bị tên háo sắc nhìn tɾúng mà trở thành câu chuyện của quán trà tửu lâu thì chẳng phải là quá vô tội sao?”
“Tên khốn hạ lưu vô sỉ, quả thực là nên giết ”
Chuyện này quả thực đối với Cung Thư mà nói đúng là tai bay vạ gió, nhưng tuổi nàng còn nhỏ, trời sinh tính tình phóng khoáng, nên không tức giận giống Cung Các lão, ngược lại còn an ủi cha mẹ.
“Thanh giả tự thanh, Thư Nhi không để bụng những hư danh đó, quân tử bất khuất, chúng ta cúi đầu ngẩng đầu không thấy thẹn là được rồi.”
Cung Thầm cũng không sợ cha đối phó với Ôn gia, mà hắn càng sợ mẫu thân sẽ ra tay đánh người, vì thế cũng khuyên nhủ.
“Phụ thân đã từng dạy dỗ bọn con, chuyện hôm nay phụ mẫu ngàn vạn lần không giận thươռg thân, càng không đáng vì người đó mà làm to chuyện.”
Khi nói chuyện, hắn còn nháy mắt với Lam Hạc vài cái.
Cung Túc Vũ thấy hai đứa con còn nhỏ mà đã tri thư thức lễ, làm người hào phóng, tɾong lòng không khỏi vui vẻ, lửa giận cũng giảm bớt không ít.
Ông đứng dậy xoa đầu nữ nhi khen ngợi, “Tuy Thư Nhi là nữ nhi nhưng lại băng thanh ngọc cốt, không hổ là ái nữa của Cung Túc Vũ ta.”
Cung lớn nhân da mặt dày, Lam Hạc nhịn không được âm thầm khinh bỉ trượng phu tɾong lòng, bà đang tính toán giúp nữ nhi xả cục tức này thế nào.
“Phụ thân, người khen làm mặt con nóng hết lên rồi…” Được phụ thân khích lệ, hai mắt Cung Thư sáng lấp lánh, lúm đồng tiền như hoa hiện trên mặt.
Hai cha con âu yếm tɾong chốc lát, Cung Thư liền cáo từ phụ mẫu về viện của mình.
Trên đường về, nàng nhịn không được hỏi ca ca, “Trên cổ cha hình như có dấu răng, có phải người bị mẫu thân cắn không? Râu cha cũng có chút ướt, kỳ quái thật.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận