Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cung Thầm nghe xong, mày hắn nhăn lại.
Hắn cũng chú ý đến búi tóc của còn có chút ửng hồng.
Nguyên nhân không cần nói, hắn cũng biết, chỉ sợ lúc bọn họ đang chờ ở lớn sảnh thì cha mẹ đúng thật là đang ‘bận rộn’.
Vì thế hắn nhanh chóng che lấp cho phụ mẫu để tránh giấu đầu lòi đuôi, “Có thể là phụ thân cãi nhau với mẫu thân, vì tức giận nên phụ thân cũng không phát hiện trên râu đã bị nước trà làm ướt.”
“Vừa rồi mẫu thân nói muốn đi đánh người, ta lo lắng người không chỉ nói suông, chỉ sợ đêm nay người sẽ ra tay thật.”
“Không thể nào, cha sẽ đồng ý sao?”
“Nếu là người khác, ¢hắc chắn phụ thân sẽ không đồng ý, nhưng đó là mẫu thân, người muốn làm gì, muốn gây chuyện thế nào, phụ thân còn không phải đều gật đầu hết sao? Chuyện nào mà phụ thân cãi lại mẫu thân?”
Đúng như Cung Thầm suy đoán, sau khi các con rời đi, Lam Hạc liền lập tức làm loạn với Cung Túc Vũ, muốn ban đêm đến Ôn phủ đánh Ôn Đình.
“Vớ vẩn Nàng đã bao nhiêu tuổi rồi, sao lúc gặp chuyện vẫn còn xúc động như trước đây thế?”
“Ôn Trạm là quan văn, cũng không phải Cẩm Y Vệ, nhi tử của hắn chịu được nàng tay đấm ͼhân đá sao?”
“Nàng cũng không nhớ đến thân phận của mình, trên đời nào có Thủ phụ phu nhân ban đêm xông vào phủ người khác gây chuyện?”
Đương nhiên Cung Các lão không đồng ý với ý định của thê tử.
“Phu quân Thiếp đã không còn là trẻ con, sẽ không để chàng phải gặp phiền toái.”
“Thiếp chỉ muốn xem là cái thứ gì dám khinh nhục nữ nhi, sau đó dạy dỗ một trận coi như trừng phạt nhỏ thôi, thiếp sẽ che mặt, không ai nhận ra, chẳng lẽ chàng không tin vào bản lĩnh của thiếp sao?”
Lam Hạc năn nỉ ỉ ôi, ôm cánh tay trượng phu làm nũng.
Cung lớn nhân không còn cách nào, ông rấtmuốn đánh mông thê tử một trận, hơn nữa vừa rồi mây mưa ở thư phòng xong, ít nhiều ông vẫn còn chút chưa đã thèm.
Nùng tình mật ý quẩn quanh, Lam Hạc còn ngồi lên đùi ông xoắn đi xoắn lại, Cung Túc Vũ nhất thời mềm lòng mà đồng ý.
“Nếu nàng muốn đi thì phải đồng ý với ta trước, không được đánh nhau với người khác, không được làm bại lộ thân phận, không quấy nhiễu người khác, chỉ nhìn một cái rồi trở về ”
“Được, một lời đã định ”
Hai mắt Lam Hạc phát sáng, miệng nói không đúng lời tɾong lòng.
Tuy Cung Các lão bực mình, nhưng cũng chỉ dám nhéo má thê tử một cái, sau đó lại ngang ngược tặng cho thê tử một nụ hôn bá đạo.
Cho đến khi Lam Hạc bị hôn đến đầu váng mắt hoa, ông mới không cam lòng mà buông ra, lão nam nhân xụ mặt cảnh cáo.
“A Hạc, nếu nàng không nghe lời ta, mông nhỏ của nàng sẽ phải chịu khổ, đến lúc đó đừng trách ta chưa nhắc nhở nàng.”
Hừ, lão nam nhân, vừa rồi không phải ta chưa làm gì mà chàng cũng đánh mông ta sao?
Lam Hạc một đường hùng hổ, mặc y phụcdạ hành, thi triển khinh công đi vào Ôn phủ.
Bà tìm nơi ở của Ôn Đình, chuẩn bị bất chấp tất cả mà đánh hắn ta thành đầu he0 rồi nói sau, nhưng lại ngoài ý muốn phát hiện có một hắc y nhân khác đang trốn tɾong viện của Ôn Trạm.
Khinh công của bà đã đạt đến trình độ siêu phàm, cao hơn Diệp Phỉ không biết bao nhiêu lần, vì thế liền lặng lẽ tiếp cận hắn ta.
Thấy người này trốn trên nóc nhà không nhúc nhích rình coi thư phòng, tɾong lòng bà đã đoán ra bảy tám phần, ngoại trừ Cẩm Y Vệ, còn ai dám đêm hôm khuya khoắt ẩn nấp tɾong phủ quan viên nghe trộm?
Không biết vị Ngự sử này làm bại lộ chuyện gì mà bị Vĩnh Gia đế sai người the0 dõi, vì có lòng hiếu kỳ, Lam Hạc cũng trốn ở một bên nhìn trộm thư phòng.
Trong phòng ngoại trừ Ôn Trạm thì còn có một thiếu nữ diện mạo xinh đẹp đang đứng cạnh hắn, tuổi còn không lớn bằng Cung Thầm, nhưng lại trang điểm the0 kiểu phụ nhân, chẳng lẽ là tiểu thiếp?
“Hôm nay ta mệt mỏi, không muốn dạy chữ, Oanh Nhi cũng nên trở về sớm nghỉ ngơi đi.”
Ôn Trạm đẩy sách trên bàn qua một bên, hắn lạnh nhạt không thèm liếc nhìn con dâu một cái.
Tiểu cô nương không rõ nguyên nhân, nàng lại đẩy sách về trước mặt hắn, giật nhẹ áo cha chồng.
Kế Oanh Nhi dùng đôi mắt to tròn khẩn cầu nhìn nam nhân, rõ ràng đã nói là mỗi ngày đều dạy nàng viết chữ, sao giờ lại đánh cá ba ngày thì hai ngày phơi lưới thế?
Ôn lớn nhân cuối cùng cũng quay sang nhìn con dâu với ánh mắt u oán, Kế Oanh Nhi mờ mịt nhìn hắn, không biết hắn lại phát bệnh gì, nàng đành nắm lấy tay hắn, nghiêng đầu dùng ánh mắt dò hỏi.
Tiểu cô nương đáng ghét cùng nam nhân khác khanh khanh ta ta đi dạo hội đèn lồng, lúc trở về còn dám giả ngu với hắn, đúng là cực kỳ đáng giận
Nhưng dáng vẻ nghiêng đầu chớp chớp mắt của nàng thật sự quá đáng yêu, lòng Ôn lớn nhân mềm nhũn, hắn muốn giận nhưng giận không nổi, vì thế đành giận dỗi kéo nàng vào lòng.
“Con muốn học cũng được, hôm nay cha dạy con phần khác, con phải nghe cho kỹ.”
Một tay Ôn Trạm ôm tiểu mỹ nhân vuốt ve e0 nàng chiếm chút tiện nghi, tay còn lại thì viết chữ trên giấy.
‘Ta vốn hướng lòng về phía trăng sáng, nhưng trăng sáng lại chiếu xuống ao hồ.”
Ôn Trạm đọc câu thơ một lần, sau đó giải thí¢h ý từng câu từng chữ cho Kế Oanh Nhi nghe, lời tɾong lời ngoài đều đang
lên án người một lòng say mê nhưng lại bị phụ bạc.
“Thích người tɾong lòng, nhưng người không cảm kích thì phải làm sao? Haizz, đúng là uổng phí một tấm lòng chung thủy.”
“???”

Bình luận (0)

Để lại bình luận