Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Trạm nhạy bén cảm nhận được sự tức giận của Thủ phụ Nội Các, nhưng Ôn Đình đùa bỡn hòn ngọc quý trên tay người ta, Cung Túc Vũ nổi giận cũng là bình thường.
Chỉ là câu ‘đoan chính liêm khiết, mẫu mực vì thiên hạ kia’ lại có chút âm dương quái khí nhỉ? Là hắn nghĩ nhiều sao?
Ôn lớn nhân khom người cúi đầu, ôm quyền chắp tay hành lễ rồi liên tục xin lỗi.
Cung Các lão cũng chỉ cười lạnh, sau đó còn mất kiên nhẫn mà xen lời hắn, “Ôn lớn nhân, lão phu còn có công vụ, không thanh nhàn tự tại bằng lớn nhân, thứ cho ta không thể phụng bồi, cáo từ.”
Nói xong Cung Thủ phụ liền phất tay áo rời đi, ngữ khí châm chọc, thái độ còn kiêu căng, vô cùng không để Ôn Trạm vào mắt.
Cung Túc Vũ làm người đoan chính, nghiêm khắc, đã ngồi ở vị trí Nội Các quyền khuynh thiên hạ hơn mười năm, ảnh hưởng của ông vô cùng lớn, cả triều văn võ bá quan đều biết.
Ôn Trạm to gan lớn mật đi chọc giận ông nên bị lườm, bị lạnh nhạt cũng là lẽ thường tình.
Cung Túc Vũ càng không vui, với Ôn Trạm mà nói thì càng có lợi, vì thế hắn xoay người lập tức đến chỗ nhạc phụ.
“Ngươi nói gì? Đình Nhi trêu chọc nữ nhi của Cung Túc Vũ? ” Từ Các lão biến sắc, suýt phun trà tɾong miệng ra.
“Ta còn đang định tìm mọi cách mượn miệng An Nhạc Công chúa thổi gió với Thánh Thượng, giúp Thái tử đïện hạ nói tốt vài câu, hiện giờ không chỉ đắc tội Cung Túc Vũ, đến cả con đường nhờ vả An Nhạc công chúa cũng bị chặn lại…”
“Cặp phu thê này một người thì một tay che trời trên triều, một người thì được h0àng gia ân sủng, há là người có thể tùy ý mạo phạm? Ôn Đình rốt cuộc có đầu óc hay không thế?”
“Nó ngại được sống an nhà quá lâu nên muốn tìm việc cho ta có đúng không? Tuổi còn nhỏ mà đã háo sắc, tɾong đầu óc toàn là mấy thứ không đúng đắn, Lệnh Nhi, ngươi dạy nhi tử như thế à?”
Hai tay Từ Các lão chắp sau lưng đi qua đi lại tɾong sảnh, ông ta nôn nóng hùng hổ, mắng xong thì mới nhớ ra cháu ngoại cũng không phải con ruột của con rể, Ôn Trạm cũng không nhúng tay dạy dỗ Ôn Đình.
Sắc mặt ông ta có chút khó coi mà oán giận mắng, “Gia môn bất hạnh… Đúng là gia môn bất hạnh mà ”
Ôn Trạm rũ mắt, hắn đứng ở bên cạnh cung kính chờ nhạc phụ phát giận xong rồi mới bước bên cúi đầu góp lời, “Phụ thân, oan gia nên giải không nên kết, chuyện đã đến nước này, chi bằng chúng ta mang the0 chút lễ vật đến cửa tạ tội,
hóa giải ân oán này.”
“Sau này khi gặp mặt trên triều thì cũng không đến mức vì chuyện không liên quan này mà bị Cung Các lão oán giận ra tay ngăn cản, cũng đỡ để An Nhạc công chúa cáo trạng lên trên, phòng ngừa để lại một mầm tai họa lớn hơn nữa.”
Từ Trưng biết con rể nói đúng, hiện giờ chỉ đành làm the0 lời Ôn Trạm.
Chỉ là ông ta đường đường là Thượng thư Nhị phẩm, giữ chức Nội Các mà phải vì cháu ngoại không biết xấu hổ, da mặt dày đi nhận lỗi với Cung Túc Vũ cũng làm tɾong Nội Các, thật sự rấtmất mặt.
Việc xấu tɾong nhà không thể để lộ ra bên ngoài, một lần như thế liền khiến người khác biết cháu ngoại của Từ Trưng ông ta là một kẻ không học vấn, chỉ ham mê nữ sắc, lại còn ngu xuẩn.
Đúng là đáng giận
Cháu ngoại Ôn Đình được Từ Uyển tư thông với đường huynh Từ Tái sinh ra.
Từ Uyển tùy hứng, lúc trước làm loạn muốn sống muốn chết cũng không muốn phá thai, may mà đúng lúc có Ôn Trạm vừa mới đỗ tiến sĩ ở Hàn Lâm Viện không lâu đến cửa cầu hôn.
Tuy con rể này nghèo nàn chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng cũng thi đỗ được một chức quan Thất phẩm, cũng không môn đăng hộ đối với Từ gia.
Nhưng đối với Từ Trưng mà nói thì lại là một ứng cử viên tốt nhất để che giấu việc xấu tɾong nhà, ông ta không nói hai lời liền đồng ý, sính lễ cũng là do một tay ông ta mua cho con rể.
Ôn Trạm cũng biết tranh đua, có ông ta dìu dắt, hắn tuổi còn trẻ đã là quan Tứ phẩm.
Nhưng thằng cháu ngoại kia lại là một nghiệp chướng đòi nợ, bị Từ Uyển cưng chiều đến vô pháp vô thiên, phóng đãng không kiềm chế được.
Ngày thường ông ta luôn coi như không nhìn thấy, nhưng không ngờ Ôn Đình lại cứ đi tìm chuyện gây phiền cho ông ta.
Từ Trưng muốn oán trách con rể, nhưng một người cha tiện nghi như hắn nén giận đội nón xanh đã là tận tình tận nghĩa,
sao hắn còn có thể phí tâm sức đi dạy dỗ nhi tử của một người khác?
Trách tới trách lui thì phải trách lên đầu nữ nhi Từ Uyển, làm người không biết kiềm chế, dạy dỗ nhi tử cũng là thứ không ra gì
Nhạc phụ và con rể cùng chọn ngày dâng bái thiếp vào Cung phủ cầu kiến hai phu thê Cung thị.
“Bảo bọn họ chờ ở sảnh đi.”
Cung Túc Vũ lạnh giọng nói với hạ nhân, ông không ngẩng đầu lên, tay vẫn cầm một con dao nhỏ điêu khắc trên khối ngọc.
Gần đây Thủ phụ lớn nhân có sở thí¢h điêu khắc ngọc, lúc nhàn rỗi liền mua mấy miếng ngọc tốt về nhà, tốn năm ba ngày điêu khắc thỏ nhỏ, mèo nhỏ tặng cho thê tử.
“Khụ khụ.” Lam Hạc ở bên cạnh khẽ ho, bà cẩn thận hỏi, “Trên bái thiếp cũng có tên ta, có phải ta… cũng nên ra tiếp khách cùng cha không?”
Tay Cung Các lão cứng đờ, ông quay đầu lại liếc nhìn thê tử, ánh mắt hung dữ kia khiến người ta không rét mà run.
“Sao thế, nàng muốn gặp Ôn Trạm?”
Bình dấm chua này cũng lâu thật

Bình luận (0)

Để lại bình luận