Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã nghiệm thân xong, Kế Oanh Nhi vẫn còn là xử nữ.
Ôn lớn nhân một phen hú vía cuối cùng cũng thả lỏng, may mắn thay hắn vẫn còn biết kiềm chế chưa phá trinh con dâu, nếu không hắn đã hại chết nàng.
Từ Uyển không có bằng chứng gì để vu vạ cho Oanh Nhi, Ôn Trạm sợ bà ta lại nói quàng nói xiên nên giả bộ bày ra dáng vẻ bi thươռg, lắc đầu thở dài nói “Nếu bà đã ghét Kế thị tới mức không tiếc lời bịa đặt những chuyện làm người ta gièm pha thì cứ đuổi Kế thị khỏi nhà, để nàng ta tự sinh tự diệt đi. Sau này ta đỡ chịu tai bay vạ gió để danh tiếng một đời tɾong sach bị huỷ tɾong tay bà.”
“Dựa vào đâu? Là ta bỏ tiền ra mua nó, nó sống là người của Ôn gia, chết là ma của Ôn Gia Đuổi nó để nó đi tái giá hả, đừng có mơ Nó phải thủ tiết cả đời, để tang Đình Nhi cả đời ”
Ôn Trạm lừ mắt nhìn nàng, không thèm nhiều lời nữa.
Hắn khom người hành lễ với cha mẹ vợ, sau khi nói hai ba câu trấn an thì cáo từ, định bụng tối nay sẽ đến an ủi con dâu cưng bị đám người này làm nhục.
Màn kịch “con nhỏ câm thông dâm với cha chồng, mưu sát chồng” đã hạ màn, hai vợ chồng Từ các lão thấy con mình vì đau khổ mất con mà ăn nói bậy bạ không đúng mực nên không tin lời nàng nói nữa.
Họ cũng không truy cứu chuyện Ôn Đình bị trượt ͼhân rơi xuống nước chết đuối.
Trên triều đình nhanh chóng lan truyền tin tức Ôn thiếu gia chết đuối.
Sau khi Cung Túc Vũ về nhà hắn lập tức kể cho thê tử của mình nghe.
“Ao nhỏ tɾong đình viện dù có sâu đến mấy cũng chỉ sâu ba bốn trượng, làm gì có chuyện khi không lại trượt ͼhân chết đuối. Hơn nữa động cơ tự sát của Ôn Đình cũng kỳ lạ, nghe nói là do bị phụ thân mắng chửi răn dạy nên cậu ta buồn lòng nhảy sông tự sát.”
“Ha, hắn ta cũng chỉ có chút xích mích với nhà ta, sao lại bế tắͼ như thế? Sau đó thì chỉ có vụ lão Từ Trưng đến đây xin lỗi nhưng lại trở thành trò khôi hài mà thôi.”
Lam Hạc ngồi ở bên án thư, bà chống cằm nghiêng đầu, cân nhắc “Có phải cha đang nghi ngờ có người cố ý làm ra chuyện này để li gián cha và Từ các lão?”
“Ta và lão nước sông không phạm nước giếng, nói li gián thì chưa tới mức đó.” Cung Túc Vũ chắp hai tay sau lưng, ông trầm ngâm bên cửa sổ “Chỉ e là không thoát khỏi hai chữ đảng tranh.”
“Đảng tranh ư? Từ các lão và Chiết đảng? Tề đảng Trần Nhữ Châu? Nhưng Nội các có cha toạ trấn, bọn họ tranh gì được đây?”
Cung Túc Vũ quay đầu lại, ông nhìn ái thê đang bày ra dáng vẻ khó hiểu, nhoẻn miệng cười “Có phải con thấy ta chấp chưởng Nội các mười mấy năm thì cho rằng ta không chế được triều cục, quyền khuynh thiên hạ? Không phải đâu, hiện nay trên triều đình đã có hơn phân nửa triều thần ủng hộ Thái tử, mười người thì cũng đã có sáu bảy người lôi kéo mối quan hệ với Thái Tử. Dù là Chiết đảng hay Tề đảng thì đều không địch nổi.”
Ông chậm rãi rảo bước tới ái thê, rũ mắt mỉm cười, ông đưa tay vuốt một bên má thê tử nhưng tay lại bị bà nắm lấy, nũng nịu cọ nhẹ.
“Luận quyền, ta có, luận thế… Họ Cung ta một thân một mình tɾong triều, không kết vây kết cánh thì làm sao so được với đảng phái to lớn như mặt trời ban trưa của Thái tử? Ta không biết kẻ đứng sau là người của đảng nào, nhưng ta ¢hắc chắn sẽ không cho Từ Trưng cơ hội nào để mượn sức của nhà họ Cung. Muốn ta đổi ý đi giúp Thái Tử tranh quyền sao? Thật thừa thãi, ngu dốt ”
Hừ, chàng đừng quên lúc trước chính chàng dựa vào danh tiếng gia tộc để lập nghiệp.
Lam Hạc chớp chớp mắt, bà không dám vạch trần lão gia nhà mình mà chỉ rủa thầm tɾong lòng.
Bà biết “kẻ đứng sau” mà Cung Túc Vũ muốn đề cập tới chính là Ôn Trạm, lòng bà thầm kinh ngạc vì tên đó luôn bày ra dáng vẻ khách sáo lễ độ nhưng lúc cần thì ra tay tàn nhẫn, đúng là không thể coi thường.
“Kẻ đứng sau đó ¢hắc là không biết tɾong lòng cha chỉ có xã tắͼ, không hề có ý lộng quyền đoạt lợi, nhà ta không ủng hộ ai cũng không lật đổ ai, mà Hoàng Thượng vẫn còn đang tuổi tráng niên, bọn họ hấp tấp quá.”
“Sao lại không biết? Cha chỉ sợ kẻ đó không đối phó cha mà đối phó con kìa. Kẻ đó sợ con ngốc nghếch, rồi con sẽ bị đảng phái của Thái tử lừa gạt mượn sức.” Cung các lão đưa tay nhéo má phính của thê tử.
“Nè nè, sao vậy được, con còn muốn sống lâu mà. Sao cha cứ nhéo mặt con vậy, người khác đâm đầu vào chỗ chết thì liên quan gì tới con?”
“Khụ khụ, không liên quan tới con, ta chỉ véo nhẹ thôi. Sao hả, không cho cha véo mặt à?”
Người nào đó nói như đúng rồi khiến Lam Hạc trợn mắt, bà chu miệng hờn dỗi, quay mặt đi, “Con đâu có cấm được. Véo đi, cha muốn véo ở đâu thì véo ở đó.”
“Con đang rủa thầm cha đúng không? Ngứa da thèm ăn đòn rồi hửm?”
Nghe tới hai chữ “ăn đòn”, Lam Hạc lập tức quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng, bà mím môi cười ngọt ngào.
Cung Túc Vũ thấy sóng tình xao động, hừ khẽ một tiếng rồi ôm Lam Hạc vào lòng hôn hít một hồi.
Sau khi buông thê tử ra, ông nhìn chằm chằm vào hai mắt long lanh của bà, lạnh giọng “Trong bụng tên Ôn Trạm toàn là ý nghĩ quỷ quái, hắn tự cho mình là thông minh nên ta càng không thể để hắn toại nguyện ”
Nói ta nghe làm gì, bình thường chàng cũng đâu có tha cho ai

Bình luận (0)

Để lại bình luận