Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dáng vẻ của vị công tử họ Diệp này khác xa với Ôn lớn nhân tuấn dật tiêu sái, hắn ta vận một thân y phụcmàu đen thoải mái nhanh nhẹn, vòng e0 nhỏ nhắn tựa nữ nhân.
Diệp Phỉ tuổi trẻ anh tuấn, từ đầu tới ͼhân hiện lên chí khí thiếu niên nên mỗi lời nói hành động của hắn đều để lộ sự tuỳ hứng.
Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Oanh Nhi dưới ánh trăng thì lòng hắn ta mềm đi chút ít nên đã giảm đi hơn nửa lực đạo bắt lấy tay nàng.
Cô nương câm cũng không phải người ăn chay, nghe hắn nói mấy chữ “nha môn”, “đền tội” thì sự kinh hãi lúc đầu dần trở thành phẫn nộ.
Nàng gạt tay hắn ta ra, xoay người bỏ chạy.
Tiểu cô nương như nàng sao thoát khỏi tay Cẩm Y Vệ?
Nàng chưa chạy được ba bước thì đã bị Diệp Phỉ bắt lại.
Diệp Phỉ khống chế cánh tay nàng, tàn nhẫn lôi nàng về phía mình.
Kế Oanh Nhi lảo đảo ngã úp vào lồng ngực hắn ta, mùi thơ๓ trên cơ thể người thiếu nữ ùa vào cánh mũi, còn có mùi tanh nhẹ sau khi lên đỉnh làm bụng hắn ta nổi lên ngọn lửa nóng rực.
Hắn ta cầm lòng không đậu, the0 bản năng mà ôm ghì lấy tiểu cô nương.
Diệp Phỉ cảm thấy xương ống ͼhân của mình đau nhức, nhìn xuống mới biết hắn cô nương kia vì cố giẫy giụa trốn thoát nên đã đá vào cẳng ͼhân hắn.
Diệp Phỉ cũng nổi giận, hắn ta không nương tay nữa mà khoá hai cổ tay nàng, lôi nàng sải bước về hướng ngoại viện Ôn phủ.
Hắn ta ghì chặt tới mức làm xương cốt nàng đau đớn, dù cố gắng đấm, đá, giãy giũa như thế nào thì hắn ta cũng chẳng buông tha dù chỉ một ngón tay.
Thấy mình sắp bị bắt cóc, cô nương câm gấp gáp muốn khóc.
Nàng cúi đầu cắn ma͙nh vào mu bàn tay hắn ta, nhưng Diệp Phỉ đang phừng phừng lửa giận không để ý tới.
Dù bị cắn tới nhe răng trợn mắt nhưng hắn ta cũng chẳng buông tay, Diệp Phỉ vận sức gạt răng cô chó nhỏ Oanh Nhi ra rồi xốc nàng lên vai khiêng đi, mặc kệ nàng điên loạn tay đấm ͼhân đá.
“Ta sẽ tố cáo ngươi để quan phủ nhốt ngươi vào lớn lao. Để xem ngươi tiếp tục mối quan hệ bất chính với Ôn Trạm bằng cách nào ”
Cô nương câm chỉ là tiểu hài nữ, được mỗi cái hung dữ chứ so về sức lực nàng còn không đánh nổi một bàn tay nam nhân.
Nàng cựa quậy trên vai hắn, nhìn sân viện càng ngày càng xa thì sợ hãi không thôi.
Nếu bị bắt đi rồi mãi mãi không được gặp cha chồng thì nàng phải sống sao đây?
Giờ khắc này tɾong đầu nàng chỉ nghĩ về Ôn Trạm, dù chịu tai ương lao ngục hay bại lộ tư tình nàng cũng không muốn chia lìa với y.
Nàng không thể bị bắt, nếu không thấy nàng Ôn Trạm sẽ lo lắng chết mất.
La lớn lên, đánh thức tất cả người tɾong nhà, ít nhất cũng phải để Ôn Trạm biết nàng bị kẻ nào bắt đi, hô hoán lớn lên
Hơn nửa đời làm người câm, nhiều năm qua chưa mở miệng thốt ra tiếng nào mà lúc này Kế Oanh Nhi đã lấy hết can đảm ra sức cầu cứu bằng tiếng hét chói tai.
“Cứu… Cứu ta với… Người đâu… khụ khụ… Người đâu…”
Lâu rồi không mở miệng nói chuyện, nàng nghĩ bản thân đã dốc hết sức kêu to nhưng kỳ thực âm thanh phát ra khô khốc nghẹn ngào như vịt đực bị bóp cổ, giọng đứt quãng không thông, từ yết hầu trào lên vị rỉ sắt.
Âm thanh như mèo kêu không đánh thức được hạ nhân Ôn phủ nhưng lại có sức ma͙nh doạ cho Diệp Phỉ sợ cứng người.
Hắn ta dừng bước, đặt Oanh Nhi trở xuống mặt đất rồi nắm chặt hai đầu vai nàng.
Khi hắn ta cúi đầu thì mắt mày sắc bén xoáy sâu vào đôi mắt người thiếu nữ.
“Ngươi nói chuyện được?”
Ngực Oanh Nhi phập phồng kịch liệt, nàng lạnh lùng đón nhận ánh mắt hắn chứ không mở miệng đáp lời.
Hai người giằng co hồi lâu thì Diệp Phỉ mất kiên nhẫn trước, hắn ta nhíu mày uy hiếp “Ngươi không nói thì đi the0 ta.”
“Ta… khụ khụ…… khụ khụ, ta sẽ… nói.” Giọng cô nương câm còn nghèn nghẹn, tiếng nói cũng chưa rõ ràng.
Dù nàng đồng ý nói chuyện với hắn ta nhưng đôi mắt to tròn vẫn lộ ra khí thế ngựa hoang khó thuần, trước sau như một.
“Ngươi bắt ta cũng được, giết ta cũng đành, dù trói ta lại đưa đi diễu phố lăng nhục hay trồng lồng he0 thì ta cũng sẽ chẳng bớt thí¢h hắn hơn chút nào. Ta cứ muốn thông dâm với hắn đấy, ta cứ muốn làm chuyện hạ lưu vô sỉ với hắn đấy ”
Vẻ quật ℭường của nàng làm Diệp Phỉ tức đau tim nổ phổi, hắn ta thầm mắng cô nương câm chết tiệt.
Không nói thì thôi, mở miệng ra càng làm người ta ċһán ghét

Bình luận (0)

Để lại bình luận