Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặt Diệp Phỉ xanh mét, hắn ta giận dữ túm cổ cô nương câm, vận công lực kéo nàng nhảy lên nóc nhà chính sảnh Ôn phủ, ném nàng dưới mái hiên.
“Ngươi thật hồ đồ, được thôi, ta không bắt ngươi cũng không giết ngươi, nhưng đêm nay ta phải giảng lý lẽ cho ngươi ”
Ai thèm nghe ngươi giảng đạo?
Kế Oanh Nhi ngây người, nàng đứng trên nóc nhà không dám lộn xộn.
Dưới ͼhân là gạch ngói mà nàng lại không có công phu gì nên rấtkhó đứng vững.
Muốn nhúc nhích thôi cũng khó chứ đừng nói là bỏ trốn.
“Ngồi xuống, ta có một số câu hỏi cần ngươi trả lời. Khai thật thì ta thả cho về ngủ, còn nếu dám nói dối ngươi sẽ đứng mãi trên này.”
Diệp Phỉ chỉ vào nóc nhà cho Kế Oanh Nhi thấy rồi ngồi xuống trước.
Kế Oanh Nhi hết cách, nàng nghĩ thà bị hắn ta thẩm vấn ở trên này cũng còn hơn là bị giam vào ngục.
Hơn nữa nàng cũng định giấu giếm điều gì.
Kế Oanh Nhi ngồi xuống cách xa hắn ba thước.
“Ngươi cách xa như vây thì sao nói chuyện được? Muốn ta hét lên à? Sợ mọi người không biết ngươi thông dâm với cha chồng à?
Cô nương câm cạn lời, nàng miễn cưỡng ngồi xích lại gần hơn một chút nhưng Diệp Phỉ vẫn không hài lòng.
Hắn ta đứng dậy ngồi sát bên nàng.
Hai người trừng mắt oán giận rồi quay mặt đi hệt như hai đứa bé cãi nhaụ
Im lặng hồi lâu thì Diệp Phỉ mới lên tiếng “Tại sao hai ngươi lại thông dâm? Ngươi bị cha chồng dụ dỗ hay ép buộc?”
“Không hề Ta và Ôn Trạm quen biết nhau trước khi ta bị gả tới Ôn phủ.”
Kế Oanh Nhi giải thí¢h bằng giọng căm giận, nàng kể hết chi tiết chuyện mình gặp mặt quen biết Ôn Trạm như thế nào.
“Ta chưa bao giờ chấp nhận hôn sự với Ôn Đình, ta cũng khôn xem Ôn lớn nhân là cha chồng. Ôn Trạm khác h0àn toàn các ngươi, hắn đã đối xử tốt với ta từ lúc ta còn xấu xí nghèo nàn, hắn đã cứu giúp ta hết lần này đến lần khác. Hắn cầu hôn ta, hắn không phải là háo sắc dâm tặc. Ôn Trạm là người tốt ”
Diệp Phỉ không phụcnên trợn mắt phản bác “Người tốt gì mà bắt con dâu ngậm dương vật? Người tốt gì mà ăn vú con dâu? Hắn là đồ trâu g͙ià gặm cỏ non muốn ăn thịt nữ tử trẻ trung mơn mởn mới phát dục như ngươi thôi. Cứu ngươi à, tạo cơ hội để ngươi lấy thân báo đáp thì có.”
“Ngươi nói bậy Hắn không chỉ cứu ta mà còn cứu Ngọc Nhi, Ngọc Nhi đẹp biết mấy mà hắn cũng chưa hề động vào nàng. Ngươi đúng là cái đồ lấy dạ cẩu nhân đo lòng quân tử.”
“Câu đúng là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, ngươi mới là chó.”
“Ngươi là chó á, chó cắn bậy.”
Oanh Nhi nói một hồi thì những âm tiết phát ra cũng thông thuận hơn làm lộ ra âm giọng non nớt ngọt ngào.
Khi nàng chửi nhau với Diệp Phỉ, âm giọng ấy giống như tiếng Trim h0àng anh nhỏ bé ríu rít, lúc nàng nói nhanh thì sẽ vô tình bỏ sót một hai âm tiết.
Tất cả những cảm xúc ghen tức của Diệp Phỉ đột nhiên h0àn toàn tan biến.
Ngoài mặt hắn ta đang đâύ võ mồm gay gắt với nàng nhưng tɾong lòng lại âm thầm nảy sinh cảm xúc ngọt ngào.
Hắn ta vừa muốn dùng lý lẽ làm cô nương câm cứng họng, vừa muốn chọc vào đôi má phúng phính của nàng.
Hắn ta nghiêng đầu nhìn nàng bĩu môi, đôi mắt to hung hăng trừng mình.
Khi đôi môi nàng đối diện tầm mắt thì hắn nhớ tới mới vừa nãy Ôn Trạm đã chơi đùa với cái miệng nhỏ này.
Cái miệng xinh xinh đã bao vây dương vật nam nhân, hóp miệng mút ma͙nh làm Ôn Trạm sướng tới mức không ngừng rên ɾỉ nói tục.
Bụng dưới của hắn ta căng cứng, một ý nghĩ táo bạo đột nhiên loé lên.
Hắn ta muốn khám phá cơ thể nàng, thật muốn nhìn thấy dáng vẻ kiều mị ngại ngùng của nàng, muốn nghe tiếng nàng nức nở rên ɾỉ tɾong vòng tay.
“Ngươi đừng quá tin tưởng Ôn Trạm, hắn không tốt như ngươi vẫn nghĩ đâụ Vào đêm trượng phu ngươi tử vong thì Ôn Trạm đã có nhiều hành vi rấtđáng nghi. Hắn răn dạy con trai mình đến khuya lại còn không cho người hầu tới rước về, cố tình khiến Ôn Đình về viện một mình lúc nửa đêm nên mới xảy ra tai nạn.”
“Nói không chừng, do Ôn Trạm muốn độc chiếm con dâu nên đã ra tay tàn độc. Hôm nay ta thấy hắn vào kỹ viện tìm kỹ nữ điên loan đảo phượng hồi lâu mới trở ra. Ả kia tên Quế Chân, hồi ả còn trẻ đã có nhiều phú thươռg tìm đến trăng hoa mà vung tiền như rác đấy. Chỉ có kẻ ngốc như ngươi mới tin Ôn Trạm thôi, ngốc gần chết ”
Kế Oanh Nhi ngẩn ngơ, tại sao cha chồng lại đến kỹ viện?
Ôn Trạm là người văn nhã như Trích Tiên, mỗi lúc cười rộ đều sach sẽ như mây trời.
Nhiều năm qua hắn chưa từng chạm qua Từ Uyển, kiềm chế tới bây giờ vẫn không phá trinh nàng thì làm sao có thể tới kỹ viện lang chạ với nữ nhân khác?
“Không đời nào Ngươi nói dối ” Nàng rống lên, không tin bất cứ lời nào của Diệp Phỉ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận