Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thiếp muốn sinh con cho ngài.”
Từ Uyển nhìn vào vẻ kinh ngạc trợn mắt của Ôn Trạm mà ai oán “Thiếp là người chứ nào phải cỏ cây, cùng lão gia làm phu thê đã nhiều năm, dù chúng ta chưa có quan hệ xác thịt nhưng hẳn là tɾong lòng cũng có nhaụ”
“Bây giờ hai ta không còn trẻ nữa, những ân oán cũ qua rồi thì cứ để nó trôi đi, hãy cùng nâng đỡ nhau đi đến tương lai, sống bên nhau trọn đời. Thiếp… thật sự… muốn.”
Mặt Ôn phu nhân đỏ ửng, xấu hổ tới mức muốn chôn đầu xuống đất.
Còn tɾong bụng Ôn Trạm đã chửi thề um sùm Má nó, tɾong lòng có nhau nên ngươi tiện tay tiện miệng chụp lên đầu ta cái mũ loạn luân thông dâm? Ai mà thèm cùng ngươi chung sống trọn đời? Rủi ngày mai Đại Lý Tự sai người tới bắt ta thì xem ngươi còn muốn cùng ta đi về phía tương lai không
Lần trước, lúc Từ Uyển mây mưa cùng đường huynh rồi rên nhầm tên thì Ôn Trạm đã đoán được bí mật tɾong lòng bà ta.
Hắn biết Từ thị cũng có tâm ái mộ hắn, nhưng hắn không ngờ một phụ nhân kiêu ngạo như Từ thị sẽ vứt bỏ sĩ diện mà tới đây đòi hoan ái, đòi sinh con cho hắn.
“Phu nhân, bà tỏ tình đột ngột thế này làm ta trở tay không kịp. Chuyện này chúng ta nên bàn bạc kỹ hơn, bà có thể thư thả cho ta hai ngày không, để ta… Ờ… để ta suy nghĩ thật kĩ.”
Ôn Trạm chợt thấy choáng váng, tay ͼhân mất sức, cơ thể khô nóng đến lạ kỳ.
Hắn nhíu mày đỡ trán, loạng chà loạng choạng dựa vào bàn.
“Cơ thể lão gia không khoẻ ạ? Ngài để thiếp đỡ người lên giường La Hán nằm nghỉ nhé ”
Trên mặt Từ Uyển tràn đầy vẻ quan tâm, nhưng tɾong giọng nói có một chút run rẩy khó phát hiện.
Bây giờ đầu Ôn Trạm đã mông lung ong ong nên không nghe rõ bà ta nói gì, bị Từ thị đỡ đứng dậy, nghiêng ngã lảo đảo ngồi trên giường La Hán.
“Lão gia…”
Ôn phu nhân ngồi bên mép giường, bà ta rũ mắt nhìn người chồng hữu danh vô thực mười mấy năm qua.
Hắn có đôi môi mỏng, sóng mũi cao, mặt mày tuấn tú khôi ngô, lúc nói chuyện sẽ luôn nở nụ cười điềm đạm, khí thế ôn nhuận tiêu sái.
Đường huynh của bà ta thua xa Ôn Trạm, phải chi trước kia bà ta được gặp Ôn Trạm sớm hơn thì hẳn Từ thị đã không phảm phải lớn tội, coi thường luân lý.
Nhưng Ôn lớn nhân nằm trên gường đang thầm rú lên sợ hãi, vì mụ vợ của hắn đang tháo đai lưng hắn, chẳng nói chẳng rằng mà động tay cởi quần áo hắn.
“Phu nhân định làm gì?”
“Lão gia… Phu quân…”
Từ Uyển nũng nịu, hai mắt bà ta như đầm sâu sóng sánh, liếc mắt đưa tình.
Hành động đó làm da gà da vịt trên người Ôn Trạm nổi đầy.
Dù hắn đã từng cùng con dâu chơi đùa nhiều phen nhưng vẫn chưa giao cấu với nữ nhân lần nào, miễn cưỡng cũng coi như còn trắng tɾong đồng tử.
Không lẽ tấm thân tɾong sach của hắn lại bị phá huỷ tɾong tay một dâm phụ lòng dạ hẹp hòi xem mạng người là cỏ rác như Từ Uyển?
“Phu nhân, chuyện nam nữ bên nhau cần phải do đôi bên tình nguyện, xin phu nhân suy xét lại. Ôn Trạm ta đây chỉ là một mãng phu, nào xứng đáng với phu nhân.”
“Phu quân toàn nói chuyện đâu đâu không thế, thiếp với chàng là phu thê cưới hỏi đàng h0àng, cùng nhau hưởng thụ cá nước giao hoà là lẽ đương nhiên. Thiếp tình nguyện sinh cho lão gia thêm đứa con, sinh nó ra rồi thiếp hứa sẽ không cưng chiều dung túng con trẻ nữa, chỉ để phu quân dạy dỗ thôi ”
Nữ nhân đã sinh con rồi thì một khi đã muốn hoan ái ắt sẽ làm chuyện đó một cách nhanh nhẹn lưu loát.
Trong lúc nói chuyện thì Từ Uyển đã lột sach Ôn Trạm rồi cởi hết váy áo mình, làm lộ ra một cơ thể mảnh khảnh trắng tuyết cùng đôi vú xinh đẹp dựng đứng.
Từ nhỏ Ôn Trạm đã tập võ nên toàn đều là cơ bắp căng chặt, giờ phút này lại uổng cho một thân công phu, cố lắm cũng không dùng được nửa chiêu để đối phó với Bạch Cốt Tinh đang muốn hút sach dương khí của mình.
Hắn không quan tâm rằng có đắc tội bà ta hay không mà sầm mặt lạnh giọng cảnh cáo “Từ tiểu thư, ta nói muốn đôi bên tình nguyện có nghĩa là ta không muốn ân ái với ngươi ”
Mặt Từ Uyển cứng đờ, “Tại sao không?”
“Bởi vì ta không thí¢h ngươi ”
Ôn lớn nhân không nhịn được nữa, rít lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận