Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mới nói hai câu mà ngươi đã bác bỏ, vậy mà còn đòi “Tối nay sinh luôn”? Sinh cái rắm
Ôn Trạm hùng hổ mắng chửi Từ thị tɾong bụng, liếc mắt thấy mụ vợ dâm đãng đang cọ xát chỗ ướt át thèm thuồng vào dương vật hắn rồi còn cọ cọ đỉnh cột chống trời vào khe nứt, hắn cảm giác được sự sung sướng khi dương vật chạm vào phần thịt mềm ở đùi tɾong.
Khoáı cảm xộc tới não làm thứ dịch nhớp nháp rỉ ra mã mắt, quy đầu cảm nhận sự sung sướng nhất đời.
Ôn Trạm không chịu thấu, yết hầu lăn lên lăn xuống ừng ực, hắn không thể không liều chết bảo vệ trinh tiết.
“Bà… Đừng làm vậy.”
Hắn nhắm nghiền hai mắt, giọng nói trầm thấp mang the0 sự hấp dẫn chí mạng truyền tới lỗ tai Từ Uyển làm bà ta chấn̵ động toàn thân, da đầu tê dại.
Hai mắt bà ta mờ đi, sau màn sương mù là vẻ thống khổ anh tuấn của trượng phụ
Đầu bà ta chỉ còn lửa tình điên cuồng ngự trị.
Bà ta hơi nâng mông tròn, cửa huyệt hôn lên con quái vật dưới háng Ôn Trạm, cái miệng dưới đẫm nước của bà ta đang thèm khát muốn nuốt sống con quái vật đó.
Chỉ một giây sau Từ Uyển đã thấy trời đấy như quay cuồng, bà ta bị Ôn Trạm – kẻ vốn đang bị mê dược kiềm hãm thân thể trở mình đè bà ta xuống dưới, siết cứng người để Từ thị không thể động đậy.
Ánh mắt của Ôn Trạm sắc bén như dao gươm, hắn lạnh lùng nhìn bà ta, trầm giọng nói ba chữ.
“Ta không muốn.”
“Ngươi…”
Từ Uyển nghẹn lời, không thể tin nổi mà hỏi lại “Sao… sao ngươi động đậy được?”
“Ta chỉ mới uống hai ngụm canh thôi, phu nhân nóng vội quá rồi, chưa gì mà bà đã để lộ ý đồ của mình. Huống hồ từ nhỏ ta đã tập võ công chứ đâu phải là thư sinh yếu ớt. Phu nhân xuấtchiêu quá tệ, tối nay đừng hòng sinh con, ha hả.”
Vì Ôn Trạm thoát chết từ tɾong miệng cọp và bảo vệ được cơ thể trinh trắng của mình mà mặt hắn lộ ra vẻ hớn hở đắc ý, thái độ của hắn làm Từ Uyển ngẩn ngơ.
Hầu như hắn chưa bao giờ cười thật tình như thế trước mặt bà ta, trên khoé mắt đuôi mày đều ẩn chứa khí phách phong lưu, làm Từ Uyển lâng lâng, tim đập thình thịch.
Cũng tại bà ta không đối xử tốt với Ôn Trạm, không quan tâm, không tôn trọng trượng phụ
Nhiều năm qua, khi thì bà bày ra vẻ mặt lạnh lẽo khi thì kiếm chuyện để đôi bên đối chọi gay gắt làm Ôn Trạm không vui.
Bà ta quá ngốc, đã từ rấtlâu rồi tim bà ta có hắn, vậy mà chỉ vì sĩ diện mà bỏ lỡ nhiều năm tháng như thế, thật sự không đáng.
“Phu quân, ta thí¢h ông thật lòng, xin ông hiểu lòng ta. Trước kia ta đã làm sai, ta không nên có tư tình với đường huynh, không nên chiều hư con, ta không nên xem thường ông,… Ta…”
Sao Ôn Trạm không biết vợ mình là một người kiêu ngạo coi trọng mặt mũi, nhưng dù Từ thị có không tốt thế nào thì cũng chỉ là phận gái nhu nhược.
Từ Uyển là thê tử kết tóc của hắn, hắn không thể nhẫn tâm làm tổn thươռg bà ta thêm.
“Ta không để chuyện cũ tɾong lòng, cũng không hận bà. Chỉ là chúng ta có duyên không phận, đời này ta phải phụ lòng bà thôi.”
Dù lời lẽ uyển chuyển khách sáo nhưng từ đáy mắt Ôn Trạm hiện lên vẻ ͼhân thật quyết liệt, không có chút tình cảm nào, lạnh lùng mà kiên định.
Dù là người kiêu ngạo như Từ Uyển cũng xem như đã hiểu rõ sự thật là Ôn Trạm tuyệt đối sẽ không nhượng bộ.
Nhưng cơ thể nóng bỏng của hắn đang đè bẹp hai bầu vú mơn mởn của bà ta, vật đàn ông hùng vĩ đang chống giữa đoá hoa của bà ta.
Bọn họ là vợ chồng ͼhân chính, thì cớ vì sao… Vì sao hắn không thể cúi đầu thoả hiệp làm vừa lòng bà ta chứ?
Nhìn đến thê tử ngày thường kiêu căng ngạo mạn của mình đang ai oán rơi lệ như mưa tuôn mà Ôn Trạm chỉ biết thở dài, hắn bất đắc dĩ nói “Xin lỗi bà.”
“Ầm ”
Bất thình lình, tiếng đóng cửa vang đội làm hai người đang nằm trên giường giật mình hoảng sợ nhìn về phía cửa.
Ôn Trạm thảng thốt khi nghĩ đến việc chỉ có một người ở Ôn phủ này có thể tự ý vào thư phòng của ông mà không gõ cửa.
Con dâu
Chết cha
Nhất định lúc nàng đẩy cửa vào đã nhìn thấy mình và Từ thị trần ͙truồng ôm nhau trên giường nên nổi giận đóng sầm cửa bỏ đi mất rồi.
Bị Kế Oanh Nhi “bắt gian tận giường”, dù mình có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không thể rửa sach oan ức này
Ôn Trạm cố trấn định trước cơn choáng váng, hắn xô Từ Uyển ra, nhảy xuống giường.
Chỉ khoác vội chiếc áo và mang g͙iày trước đã phóng ra cửa, ngay cả nội y, quần, vớ chưa mặc đã thả rông.
“Để ta đi điều tra coi là kẻ nào to gan nghe lén dưới ͼhân tường, nhất định phải bắt sống tên đó để bảo vệ danh tiết của phu nhân ”
Hắn chạy biến đi như một làn khói không thèm quay đầu lại, để mặc Từ Uyển thộn mặt ngu người.
“Ta là vợ của ông thì còn lo danh với chả tiết cái Khỉ gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận