Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã mấy ngày nay, cô nương câm vì chuyện của cha chồng mà thấp thỏm bất an.
Biết hắn bận rộn nên Oanh Nhi luôn nghe lời không đi quấy rầy, nhưng tối nay nàng nhịn không được, nàng muốn đến hỏi hắn chuyện bị điều đi Xuyên Thục đã giải quyết thế nào.
Thế mà vừa đẩy cửa thư phòng bước vào thì đã nghe câu “Xin lỗi bà.”
Kế Oanh Nhi thấy Ôn Trạm ôm vợ mình nằm trên giường và cả hai đều trần ͙truồng.
Hắn đè lên người bà ta, hai tay ôm siết và liếc mắt đưa tình với nhau, hồn nhiên tới nỗi không để ý có người đến.
Đầu óc nàng trống rỗng, cơ thể chấn̵ động như bị đánh gục bởi cây gậy vô hình làm tim đau nhói.
Kế Oanh Nhi chỉ biết đứng đó với sự sững sờ ngơ ngác chẳng biết phải làm gì.
Cha mẹ chồng làm chuyện phu thê với nhau, nàng đâu có tư cách gì để quấy rầy.
Mà với thân phận là con dâu thì nàng không có quyền tới thư phòng của cha chồng vào lúc đêm khuya.
“Ầm ” Kế Oanh Nhi đóng sầm cửa, chạy như điên.
Nàng muốn trốn tránh hiện thực cay mắt đau tim này, nước mắt lăn dài không ngừng.
Người nàng yêu nhất trên đời từng nói thí¢h nàng, từng nói muốn cưới nàng, từng nói hắn và thê tử chưa từng một lần ân ái xác thịt, tất cả đều là giả dối.
Cũng may là Ôn Trạm có đôi ͼhân dài nên chạy nhanh hơn con dâụ
Ngoài trời gió thổi vù vù, dù Ôn Trạm vừa mới bị đánh thuốc mê đã tỉnh táo hơn phân nửa.
Hắn lo lắng đuổi the0 Oanh Nhi, ôm chặt nàng từ phía saụ
Cô nương câm giãy dụa the0 bản năng nhưng bị hắn hô ngừng lại.
“Đừng nhúc nhích, ta gần như trần như nhộng đây này Để ai nhìn thấy thì hai ta xong đời.”
Kế Oanh Nhi không nhúc nhích, lòng ngập lửa giận tới mức nghiến răng nghiến lợi.
Ôn Trạm nghe tiếng nàng nghiến rắng thì hít sâu một hơi, hắn tự thắp cho mình ba cây nhang tɾong bụng.
“Bà ta bỏ thuốc vào đồ ăn, ý đồ cưỡng bức ta nhưng bất thành. Lúc nàng xuấthiện là lúc ta cố gắng kiềm chế bà ta lại nên mới phải đè lên người như thế. Oanh Nhi đừng giận, đầu ta còn đau đây, mà tay ͼhân cũng bải hoải lắm, chạy the0 nàng đến đây khiến ta kiệt sức mất rồi.”
Hắn nói rồi thả lỏng vòng ôm, dựa vào cơ thể nhỏ xinh của con dâu mà thở hổn hển.
Nhưng hắn không níu được ngay cả một góc áo của nàng nên té lăn ra đất.
Cô nương câm lo lắng, nàng vội xoay người đỡ cha chồng, dùng hết sức lực nửa ôm nửa kéo hắn đến hòn giả sơn để hắn ngồi nghỉ.
Quần áo Ôn Trạm không chỉnh tề, bên tɾong trống huơ trống hoác, trên trán rịn một lớp mồ hôi mỏng nhìn đáng thươռg cực kỳ.
“Lời ta nói đều là sự thật, Oanh Nhi, ta không hề lừa nàng.” Ôn Trạm nhìn khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt của cô con dâu mà đau lòng gần chết.
Ra sao thì ra, hắn phải kể rõ mọi chuyện để nàng không hiểu lầm.
“Vì dưới gối không con, nên mẹ chồng của nàng… muốn sinh thên một đứa. Nhưng bọn ta chia phòng ngủ từ lâu, bà ấy mới ra hạ sách là bỏ thuốc mê vào canh gà. Ta nhất thời hồ đồ lỡ hớp hai hớp canh, cũng may ta ăn ít nên mới không phạm phải sai lầm…”
“Oanh Nhi, ta là trượng phu của Từ thị, năm xưa cưới Từ thị cũng chỉ vì muốn dựa vào thế lực của nhà vợ, để đường làm quan thuận lợi. Nhưng ta không muốn cùng Từ thị chung sống hết đời.”
Ôn Trạn nói lời ͼhân thành nên Oanh Nhi chăm chú nghe, nàng nhìn hắn không chớp mắt.
Những oán giận đã tiêu tan hết, nước mắt cũng ngừng rơi.
Nắm tay nhỏ mới vừa rồi muốn đấm vào mặt hắn giờ đã níu lấy đai lưng nam nhân, cùng hắn đan mười ngón tay vào nhaụ
“Mẹ chồng nàng khắc nghiệt ác độc, hết lần này đến lần khác muốn hại chết nàng, lòng ta rấthận. Nhưng chung quy, ta đã phụ bà ấy, ta lạnh lùng với Từ thị mười mấy năm, còn hại chết đứa con trai duy nhất của người ta. Hơn nữa ta còn tư thông với Oanh Nhi.”
Hắn đưa tay xoa đôi má ướt đẫm nước mắt của con dâu, để lộ nụ cười tinh ranh.
“Từ thị lột truồng ta còn bỏ thuốc để ta không thể cử động. Nhưng nam tử tɾong trắng này mới chỉ bị mụ đàn bà đó đó sờ dương vật hai cái, chiếm chút tiện nghi mà thôi. Trong lúc ngàn cân tre0 sợi tóc ta đã phản công, tiên hạ thủ vi ℭường khống chế bà ta ”
“Nàng thấy đó, một chút thuốc mê nho nhỏ sao làm khó được nam nhân ma͙nh mẽ cao chín thước như ta? Từ thị phải chịu thua chịu nhục. Ôn Trạm đang giữ thân tɾong sach để Oanh Nhi hưởng thụ, sao có thể để mụ Bạch Cốt Tinh vú chẳng bự bằng con dâu chiếm tiện nghi cho được…”
Cũng sắp phải xa cô nương câm rồi.
Ôn lớn nhân âu yếm bế nàng ngồi lên đùi mình, buông lời cợt nhả về chuyện vừa rồi hắn bị nữ yêu quái bắt đi gặp nguy hiểm thế nào, hắn sợ hãi ra sao, suýt chút nữa đã chịu nhục thất thân.
Hắn còn khoa trương nói mình lợi hại, là một đấng kiên trinh bất khuất liều chết bảo vệ trinh tiết.
Lòng hắn chỉ có mỗi Oanh Nhi nên không để nữ nhân khác có cơ hội nhúng chàm.
“Nàng phải lập cho ta một đền thờ trinh tiết vì ta là nam tử trung trinh bất khuất nhất trần đời.”
Cô nương câm bị hắn trêu ghẹo nên mím môi cười duyên, đánh hắn vài cái nhẹ nhàng rồi nhíu mày hờn dỗi.
Nàng ôm ghì cổ hắn, lưu luyến không rời.
May mắn chỉ là hiểu lầm.
Lúc nãy nhìn hắn cùng mẹ chồng ân ái kề sát như vậy thì tim nàng như bị xé nát, nhưng suy nghĩ kĩ lại, dù hắn có muốn động phòng cùng Từ thị thì cũng sẽ đến sân viện của bà ta cho tiện chứ ai hơi đâu lại ân ái ở chỗ chật chội như thư phòng.
Nàng tin tưởng hắn, lòng nàng cũng chỉ có mỗi hắn mà thôi.
Nàng muốn được mãi mãi ôm Ôn Trạm như vậy, không buông tay không chia lìa.
“Oanh Nhi, ta đã thu xếp để nàng được rời khỏi Ôn phủ với thân phận gái chưa chồng. Ngài mai quản gia sẽ phái người đưa nàng đi. Ta không có nhiều tiền nên chỉ có thể mua cho nàng một mái nhà nho nhỏ và gửi nàng chút tiền sinh hoạt. Sau này sống một mình, ở bên ngoài nàng phải biết tự chăm sóc cho bản thân, cẩn thận mọi chuyện.”
Kế Oanh Nhi nghe thấy thế thì mở to hai mắt nhìn cha chồng với vẻ kinh ngạc, chỉ thấy hắn cười rầu rĩ, trên mặt khôi phụcthần sắc ủ dột.
“Ít lâu nữa thì ta và Từ thị sẽ đường ai nấy đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận