Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phu quân nói xem, liệu lần này Thái Tử có vượt qua kiếp nạn? Những kẻ Ôn Trạm hạch tội đều là cận thần và gia nô của Thái Tử chứ không phải bản thân chủ Đông Cung. Trữ vị có bảo toàn?”
“Không đâu, vì Ôn Trạm đã đánh rắn dập đầụ Thôi, tính tình của Hoàng Thượng thế nào hẳn nàng nên hiểu rõ mới phải.”
Cung Các lão lắc đầu, nói thẳng thừng.
Nhà họ Cung toàn người sáng suốt, biết được không thể không thức thời.
Mấy năm nay Tam Hoàng Tử Khác Hoàn cũng chẳng hề ở không hưởng phúc, hắn luôn chăm chỉ hiếu học, khiêm tốn cần cù.
Mỗi khi có cơ hội thay thế phụ h0àng xử lý chút việc của triều đình thì Tam Hoàng Tử đều nắm ¢hắc thời cơ tự đề cử bản thân.
Tuy tuổi còn trẻ nhưng đã mấy lần rời Kinh Thành đi tuần tra địa phươռg, thể nghiệm dân tình, bẩm tấu sự thật.
Hắn còn đặc biệt hiếu thuận với h0àng thúc của mình là Vinh Thân Vương. Nhờ tính cách trầm ổn, hắn đã xây dựng quan hệ không tệ với những vương công lớn thần.
Dù Tam Hoàng Tử không tỏ vẻ tranh quyền đoạt lợi, nhưng những lớn thần không ưa Thái Tử đều ngóng trông vị Tam đïện hạ này có thể thay thế kẻ vô năng kia ngồi vào trữ vị.
Nếu không ngại Hoàng Đế thì hẳn Cung Túc Vũ đã suy xét đến chàng rể tốt này. Nhưng hắn trăm lần ngàn lần không muốn để con gái nhập cung.
“Hoàng Thượng còn đang ở độ tuổi tráng niên, mà Thư Nhi cũng còn nhỏ. Haizzz, thôi vậy, đợi khi nào nhập cung yết kiến Hoàng Thượng, nếu có cơ hội thì chúng ta cứ bẩm với ông ta là chuyện hôn nhân lớn sự nên do con trẻ tự quyết định, chỉ có tình đầu ý hợp thì hôn nhân mới bền lâụ”
“Trong mấy năm này chúng ta cũng nên để ý xem có người nào thí¢h hợp thì sớm định đoạt việc hôn nhân của Thư Nhi. Còn nữa, đừng để Thư Nhi thêm khăng khít với Tam đïện hạ, mà chính con cũng nên bớt lui tới với Tam Hoàng Tử đi.”
“Từ xưa đến nay quân và thần tôn ti khác biệt, nếu con không để hắn toại nguyện thì sẽ khó tránh khỏi việc đắc tội người ta, kẻo lại biến khéo thành vụng, bất lợi cho con đường làm quan sau này.”
Cũng không còn cách nào khác, ta gả con gái ta cho kẻ khác thì ngươi sẽ không tới nỗi làm loạn đoạt vợ của người ta chứ.
Nhưng nghĩ đến việc phải quyết định chuyện đính hôn của con gái thì Cung Túc Vũ lại không thoải mái. Quét mắt qua lại chỉ toàn thấy một đám phàm phu tục tử khả ố. Có kẻ nào xứng với hòn ngọc quý trên tay ông đâu?
Đáng giận
Cha mẹ thươռg con phải mưu tính lâu dài, mà ở cung đïện của Vĩnh Gia Hoàng Đế lại là một quang cảnh khác.
Trước đó vài ngày, Hoàng Đế đã nhận được mật báo của Cẩm Y Vệ về một bữa tiệc náo nhiệt xa hoa của đảng phái Thái Tử.
Cầm đầu là Lễ Bộ Thượng Thư và Quốc Cữu Gia, sau đó từ quan viên Lục Bộ, Vương Công hậu duệ quý tộc cho đến mười hai vệ cấm quân không thiếu kẻ nào.
Thậm chí còn có cả Dương Chính Đức Thái Giám Tư Lễ luôn hầu hạ bên cạnh Hoàng Đế.
Long nhan lớn nộ
Có điều Vĩnh Gia Đế là người tâm cơ thâm trầm, ông ta vẫn giữ được bình tĩnh chứ chưa lật bàn mắng chửi.
Hoàng Đế chỉ vào người tín nhiệm Dương Chính Đức nhất – Thái giám chưởng quản Kỳ Trung, nói một câu “Có phải nên thanh toán thuộc hạ của ngươi hay không? Đừng quên phận sự của mình.”
Kỳ Trung quỳ xuống thỉnh tội. Dù những lời của Hoàng Đế không nói rõ nhưng ẩn sau những lời đó là sự trách phạt răn đe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận