Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quế Chân không biết con dâu câm vừa được Ôn phủ thả tự do này chính là tình nhân bé nhỏ của Ôn Trạm.
Chỉ thấy Kế Oanh Nhi đứng đó sững sờ, tɾong mắt có sự khiếp hãi như đất trời đổ sụp. Hai hàng nước mắt lăn dài, ͼhân mềm nhũn, Kế Oanh Nhi ngã xuống đất ôm mặt khóc rống.
“Sao lại bắt hắn? Hắn là người tốt, có thể phạm tội lớn tới mức nào chứ? Ta muốn đi… ta phải đi cáo ngự trạng ”
Người câm mở miệng nói chuyện làm Quế Chân sợ ngây người.
“Cha chồng người có biết… ngươi nói chuyện được không?”
“Hắn… hắn không biết, ta vẫn luôn muốn nói cho hắn biết…”
Kế Oanh Nhi hối hận vô cùng, phải chi mình cho hắn biết sớm hơn thì tốt rồi. Hiện giờ hắn đã bị giam vào lao ngục chẳng biết đời này có còn gặp lại.
Nàng bò dậy từ trên mặt đất, lau nước mắt quật ℭường “Ôn lớn nhân là người tốt, nhất định hắn bị oan. Ta muốn cáo ngự trạng, giải oan cho hắn.”
Quế Chân lấy làm lạ khi thấy Kế Oanh Nhi còn đau lòng hơn cả mình, nhưng lúc này không tiện truy cứu, nàng chỉ nói với Oanh Nhi “Chính miệng Hoàng Thượng ra lệnh biếm ngục A Trạm thì còn cáo ngự trạng cái nỗi gì?”
“Trước tiên chúng ta nên nghĩ cách để vào được nhà lao thăm hắn, nói rõ ràng mọi chuyện. Ngươi có cách nào, hay quen biết với người quyền quý có tiếng nói nào không? Ta sẽ bỏ tiền ra đút lót những người có khả năng đưa chúng ta vào ngục thăm A Trạm.”
Cô nương câm đâu quen biết được người quyền quý nào. Trong lòng nàng, Ôn Trạm chính là người lợi hại nhất, người lợi hại thứ hai là Ôn phu nhân Từ Uyển.
Nhưng cha chồng không chịu ân ái với Từ thị nên đã đắc tội với người ta mất rồi, cầu xin bà ta cũng vô nghĩa
Thấy Kế Oanh Nhi lắc đầu thì Quế Chân cũng không từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi “Chẳng phải ngươi có giao tình với một tên Cẩm Y Vệ họ Diệp sao? Cứ cầu xin hắn, nói không chừng họ Diệp sẽ nể mặt ngươi mà nghĩ cách cho chúng ta.”
Kế Oanh Nhi nhớ tới Diệp Phỉ nhưng không biết nên đi đâu để tìm hắn. Trong lúc suy tư thì chợt một tia sáng xẹt qua, vì có người từng nói với Oanh Nhi câu này.
“…Nếu Kế nương tử đây gặp chuyện khó xử thì có thể đến Cung phủ tìm ta. Phàm là chuyện ta giúp được thì nhất định sẽ không chối từ.”
Ôi, trước khi chia tay, vị Cung phu nhân độc nhất vô nhị trên đời đó đã nói câu này, bây giờ nàng có được tính là đã gặp chuyện khó xử không?
“Có một người, cha chồng nói người đó là lớn quý nhân, bà ấy là Công Chúa đïện hạ đang sống tại Cung phủ ngõ Sùng Văn.”
Quế Chân lập tức phấn chấn̵ tinh thần, vị Công chúa đó chính là hồng nhân trước mặt Đế vương, là Thủ phụ phu nhân đương triều đó
Được bà trợ giúp sức thì có chuyện gì không làm được? Nàng ấy lập tức lấy từ tɾong rương tiền một trăm lương bạc đưa cho Kế Oanh Nhi.
“Vậy thì ngươi mau đi tìm bà ấy đi, đừng giả câm nữa mà hãy mở miệng nói rõ rồi cầu xin người ta bằng lời ͼhân thành. Ngươi cứ hiếu kính số bạc này cho Cung phu nhân, muốn được lớn quan hỗ trợ thì phải chịu khó bỏ tiền ra mà chúng ta cũng không thể để Cung phu nhân ra tiền. Thân phận ta thấp hèn, không thể đến những chỗ nhà cao cửa rộng như Cung gia để làm hại danh tiết nhà người ta. Cảm ơn ngươi ”
Oanh Nhi gật đầu lia lịa, cũng không để ý chuyện mình còn đang để tang có mang xui xẻo đến nhà người ta hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận