Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lam Hạc nhớ đến chuyện lão g͙ià nhà mình cũng từng làm khách ở Đại Lý Tự một thời gian, phải chăng Cung Các lão xem trọng dung nhan ngoại hình cũng đã phải có lúc lôi thôi lếch đến nhường này?
Thật muốn xem dáng vẻ lúc tù tội nghèo túng chật vật của lão g͙ià Cung Túc Vũ.
“Nhiều ngày qua Hoàng Thượng đã gấp rút xử lý không ít kẻ tɾong cấm quân, Ôn lớn nhân nên kiên nhẫn chờ thêm một thời gian.”
Lam Hạc cũng không kể rõ mọi chuyện mà chỉ tóm tắt bằng một câu rồi cáo từ ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho cặp đôi cha chồng con dâu nói chuyện.
Lam Hạc chưa khuất bóng thì Ôn Trạm đã duỗi tay qua khe hẹp để sờ vú con dâụ
Hắn thở dài, vừa xoa nắn vuốt ve hai cục bột cao ngất vừa cất giọng dịu dàng an ủi cô con dâu đang lệ nóng doanh tròng “Bảo bối đừng khóc, ta không sao. Mấy ngày qua nàng sống một mình bên ngoài có ổn không? Đủ tiền xài không?”
Kế Oanh Nhi giận hắn không từ mà biệt, ngay cả chuyện lớn như liều chết can gián mà hắn cũng giấu nàng không hé răng nửa lời.
Chẳng trách mỗi lần hoan ái, Ôn Trạm đều cố nhịn không phá trinh mình, hoá ra hắn đã sớm có ý định liều mạng.
Cái gì mà muốn nàng tái giá với hắn chứ, đều là giả dối
“Bốp”, cô nương câm đánh bàn tay đang sờ vú mình của Ôn Trạm, oán giận trừng mắt với hắn.
Nàng âm thầm rơi lệ, muốn mắng hắn mà cũng muốn nói cảm ơn.
Nàng muốn khóc lóc kể lể nỗi tương tư, muốn cho hắn hay nàng đã lo lắng đến nhường nào, dù sống hay chết nàng cũng muốn cùng hắn kề vai không chia lìa.
Nhưng nàng cũng rấtgiận vì bị hắn lừa gạt nên cắn chặt răng, lệ rơi đầy mặt.
Cô nương câm ra tay không nhẹ làm mu bàn tay Ôn Trạm nóng rát.
Hắn biết nàng nổi giận nhưng hắn thật sự rấtnhớ nàng.
Cách song sắt không thể ôm người vào lòng, Ôn Trạm chỉ đành nắm lấy bàn tay nhỏ của Kế Oanh Nhi trấn an “Bé ngoan đừng khóc, cha chồng của nàng vẫn chưa chết cơ mà. Nàng nhìn đi, ta đâu có bị xẻo thịt, cụt tay ͼhân hay thiếu miếng da lông nào đâụ Hoàng Thượng chưa hạ lệnh dùng hình thì ta ¢hắc chắn không chết, đừng khóc, ngoan.”
Lúc này Kế Oanh Nhi không đánh tay hắn nữa, không chỉ cùng Ôn Trạm tay tɾong tay quyến luyến mà nàng còn dùng tay kia vuốt ve khuôn mặt khổ sở của người thươռg.
Bị giam cầm đúng là khổ mà, mặt Ôn Trạm gầy sọp hẳn đi còn râu tóc thì lôi thôi, làm lòng Kế Oanh Nhi đau như cắt.
Nàng rưng rưng nhìn hắn, há miệng thở dốc, muốn hỏi hắn vì cớ gì không cho nàng biết mọi chuyện. Nhưng Kế Oanh Nhi chưa kịp lên tiếng thì Ôn lớn nhân đã tiếp lời.
“Ta biết nàng giận, nàng oán vì ta đã lừa nàng. Nhưng nếu ta không nói dối thì nàng sẽ tìm đủ mọi cách cứu ta, rồi ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt. Ta sợ… tâm trí ta sẽ không kiên định vì lo cho nàng, rồi cuối cùng huỷ đi bàn cờ mà bao năm qua đã cẩn thận tính toán, kiếm củi ba năm thiêu một giờ.”
“Ta cõng thù máu thân nhân trên người, không thể không báo thù rửa hận. Ta đã nghĩ nếu có một ngày Hoàng Thượng khai ân phóng thí¢h, ta nhất định sẽ kể hết mọi chuyện từ đầu chí cuối cho nàng nghe…”
Hắn bao bọc bàn tay nhỏ bé đang vuốt ve khuôn mặt mình, mỉm cười nhìn ngắm thật kĩ tiểu cô nương trước mặt.
Đã lâu không gặp mà nàng vẫn như xưa, tɾong đôi mắt to lộ ra tia ái mộ sáng ngời không nhiễm bụi trần. Nàng tin hết thảy những lời hắn nói, nàng chịu đựng nỗi đau để gật đầu với hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận