Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hắn đã gây thù chuốc oán quá nhiều nên không tiện lưu lại Kinh Thành.”
“Công Bộ ở Du Xuyên đất Thục lo việc đào hầm chứa nước ứng phó với lũ mùa thu, nhưng cũng quản lý việc tưới tiêu lúc cày bừa vụ xuân. Vi thần đang cần một người đến đó khảo sát thực địa, tìm nơi kiên cố để thực hiện sách lược. Ôn Trạm có thể đảm đương chức vụ này thưa Hoàng Thượng.”
Hoàng Đế vừa nghe liền biết đây là chuyện khổ sai.
Vừa phải trèo đèo lội suối đến nơi sông nước chằng chịt như Xuyên Du vừa phải thăm dò tình hình cày cấy của nông dân thì cũng phải mất đến mấy năm.
Những kẻ có tính ham thí¢h hưởng lạc nhất định không đảm đương gánh trọng trách này, và Ôn Trạm là người thí¢h hợp nhất.
Vừa có thể ném một kẻ liều lĩnh không sợ chết đi xa vừa đặt người tài đúng chỗ, thật đúng là nhất tiễn hạ song điêụ
“Hiện giờ đang lúc quần thần tɾong triều xúc động phẫn nộ, vậy trước tiên cứ bãi chức quan của Ôn Trạm rồi thả hắn ra, đợi lúc mọi chuyện lắng xuống mới khôi phụcchức vụ cũ. Sau đó cứ làm the0 lời của Các lão đi.”
“Vi thần lãnh chỉ, tạ ân điển Hoàng Thượng.”
Hoàng Đế giữ lời, giam Ôn Trạm ở lao ngục non nửa năm, sau khi bãi chức quan của hắn mới phóng thí¢h Ôn Trạm bằng thân phận thứ dân.
Suốt mấy tháng qua Kế Oanh Nhi chỉ có cơ hội thăm tù một lần. Dù sao cũng là lao ngục, để dẫn được nàng vào một lần thì Lam Hạc đã mất rấtnhiều công sức rồi.
Ôn Trạm là phạm nhân đặc biệt nên nàng muốn thăm cũng khó, vậy mà cứ cách mấy ngày là tên Diệp Phỉ nào đó lại đến làm phiền.
“Sao ngươi cứ đến tìm ta hoài vậy? Hàng xóm xung quanh đều đang bàn tán xôn xao kia kìa.”
“Ai bảo cha chồng ngươi hại ta thê thảm. Hoàng Hậu là biểu di của ta, những thúc bá huynh đệ nhà ta làm việc ở Cấm Quân đều bị Hoàng Thượng hạ lệnh giáng chức, ngài còn lệnh ta đi tra khảo toàn bộ thân nhân huynh đệ. Bây giờ cả gia đình đang hận ta ghê lắm.”
Diệp Phỉ kết giao với cô nương câm đã lâu ngày nhưng trước giờ hắn ta chưa từng giương cung bạt kiếm hay tỏ thái độ như thế.
Biết hắn ta không có ác ý nên Kế Oanh Nhi cũng lười đuổi, nàng còn lấy dầu chiên đậu phộng đãi hắn ta ăn vặt. Nhưng nàng không cho sự oán giận của hắn ta là đúng nên hỏi lại.
“Thì có liên quan gì tới Ôn lớn nhân chứ? Nếu bọn họ thật sự thanh cao không ăn hối lộ, không làm trái phép nước lệnh vua thì ngươi có thể điều tra được gì?”
“Lâu vậy rồi, mà lúc nào ngươi cũng nói đỡ cho hắn, chỉ hướng về mỗi hắn… Haizzz, gia đình ta chịu liên luỵ nên thất thế, không còn vinh sủng vô hạn như xưa, nên ngươi chướng mắt ta cũng phải.”
“Thôi thôi, dù ngươi có làm tới chức Hoàng Đế thì ta cũng thấy ngươi chướng tai gai mắt, ta có liên quan gì tới nhà ngươi đâu mà ngươi nói. Thích hay không thí¢h một ai, bản thân mình đâu làm chủ được, giống như việc ngươi thí¢h ta, ngươi có quản được chính bản thân ngươi không?”
Cô nương câm đang nấu đồ ăn ở trên ßếp, còn Diệp Phỉ ngồi ở tɾong căn ßếp nho nhỏ nhìn dáng vẻ bận rộn tới tới lui lui của nàng, lòng chợt cô đơn.
Những lời này của nàng tuy vừa thẳng vừa thấm nhưng vẫn không đủ khiến hắn Phỉ bèn rót một ít rượu rồi lắc đầụ
“… Da mặt ngươi thật dày, nói mấy lời như vậy cũng không biết khéo léo uyển chuyển một chút.”
“Ta biết ngươi có nỗi khổ riêng, giống như việc ta không được nhìn thấy Ôn Trạm thì cũng sẽ khổ sở, bản thân hắn đang ở tɾong tù không lẽ không khổ sao? Người phú quý hay kẻ nghèo hèn đều gặp phải chuyện không như ý, vậy phải làm sao đây? Đành cố sống qua ngày thôi, mỗi ngày đều cố sống tốt thì chưa biết chừng sẽ có ngày chuyện tốt ập tới, đúng chứ?”
Lúc này tɾong lòng Kế Oanh Nhi ngập tràn hy vọng, kiên định chờ đợi ngày cha chồng ra tù.
“Chuyện tốt” của Kế Oanh Nhi là nói không chừng ngày nào đó Hoàng Đế bệ hạ sẽ khai ân phóng thí¢h Ôn Trạm.
Mà Diệp Phỉ nghe xong thì lại nghĩ lệch, “chuyện tốt” của hắn ta nói không chừng sẽ có ngày Kế Oanh Nhi nghĩ thông suốt rồi từ bỏ cha chồng, chọn hắn làm bến đỗ.
Diệp Phỉ mượn rượu giải sầu, uống nhiều tới mức đầu óc choáng váng mông lung. Hắn ta đứng dậy, đi tới phía sau Kế Oanh Nhi rồi động thủ ôm chặt nàng.
“Ta không muốn đợi, ngươi cũng đừng đợi hắn nữa. Lấy ta đi, chúng ta thành thân rồi sống trọn đời này với nhau, không để ý tới trưởng bối thân thí¢h tɾong nhà cũng không trở về nhà họ Diệp nữa, được không?”
Vì hắn ta đang say khướt nên vòng ôm siết chặt đến thái quá, hại cô nương câm có làm cách nào cũng không trốn thoát được.
Mà vú nàng còn bị hắn tóm lấy rồi xoa bóp lung tung.
Kế Oanh Nhi vừa giận vừa thẹn, nàng khóc lóc mắng chửi “Diệp Phỉ, ngươi là cái đồ không biết xấu hổ Ngươi làm nhục một cô nương thì còn là nam nhân lớn trượng phu cái Khỉ gì Ta không muốn lấy ngươi, ta muốn chờ hắn Ngươi mau buông tay Mau cút ngay cho ta ”
“Ta không cút Ta thí¢h ngươi Vì sao ta đối xử tốt với ngươi đến nhường ấy mà ngươi chẳng thèm đếm xỉa. Ngươi quá tồi, mà Diệp gia, Triệu gia cũng tồi như ngươi. Đám người các ngươi ai cũng như ai, ta làm gì cũng bị các ngươi chỉ trích là sai trái. Các ngươi muốn ta sống sao? Ta đã cố gắng hết sức rồi ”
Âm giọng trào dâng chỉ đọng lại oán hận.
Hắn ta hùng hổ xoay mặt cô nương câm lại rồi hôn lên cái miệng nhỏ đang không ngừng mắng chửi của nàng, dây dưa ma sát.
Chớp mắt, môi dưới của Diệp Phỉ đã bị nàng cắn làm máu tươi bật ra, rồi hoà tan giữa răng lưỡi hai khoang miệng.
Cơn đau đớn ngược lại còn kích thích thú tính tɾong người Diệp Phỉ làm hắn ta càng ôm sát Oanh Nhi bằng một tay.
Bàn tay còn lại tiến thẳng xuống chỗ thẹn thùng bên dưới của thiếu nữ, xoa nắn nơi ấy cách một lớp quần.
“Ngươi cắn chết ta đi, ta nguyện chết tɾong tay ngươi. Nếu ngươi không giết được ta thì tại nơi này, ta sẽ biến ngươi thành vợ của ta, rồi ngày mai lập tức đến cầu hôn. Ta giấu ngươi đi mất để cả đời này ngươi và Ôn Trạm không thể gặp lại.”
Miệng Diệp Phỉ đầy mùi rượu phả khắp khuôn mặt Kế Oanh Nhi khiến nàng tức giận đến toàn thân phát run.

Bình luận (0)

Để lại bình luận