Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kế Oanh Nhi biết nàng không nên hẹp hòi mà ghen tị với mối quan hệ của hai người bọn họ, chỉ là lòng nàng rầu rĩ không vui, cứ như có gì đó bị nghẹn lại.
“Tiểu Mãn là người hiểu ta nhất trên đời.”
Những lời này của Ôn Trạm khiến nàng thật khó chịụ
Lòng có tâm sự, tay trái lại bị thươռg nên hôm nay Kế Oanh Nhi thêu thùa bị phạm lỗi, rấtnhiều lần bị kim đâm vào ngón tay.
Đến chạng vạng mới tan làm, nàng nói tạm biệt với nhóm các tỷ muội, a di thẩm thẩm xong mới rời khỏi phường thêu chuẩn bị về nhà. Đột nhiên nàng thấy Ôn Trạm đang đứng ở ven đường chờ mình.
“Oanh Nhi tan làm rồi? Ta tới đón nàng về nhà.” Hắn mỉm cười chào đón.
Trong lòng cô nương câm như có dòng nước ấm chảy qua, hắn thông minh cẩn thận đến vậy thì chỉ liếc mắt một cái đã đoán được nàng muốn nói gì.
Sự ghen tuông nhỏ nhẹ âm thầm của nàng sao có thể thoát được ánh mắt hắn đây?
Ôn Trạm đưa lưng về phía h0àng hôn, vạt áo phiêu phiêu tɾong gió. Hắn hơi cúi đầu mỉm cười nhìn cô con dâu đang trố mắt, một tay chắp sau lưng còn tay kia chậm rãi chạm gần thái dương nàng, giúp nàng vén lọn tóc mai đang lộn xộn ra sau tai.
“Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Oanh Nhi ngây ngốc gật đầu, cùng hắn song hành.
Đi đến chỗ không người thì tay nàng bị hắn nắm trộm, làm thứ cảm giác khó chịu vốn nghẹn nơi lòng ngực cũng tan thành mây khói, nơi ấy ấm áp trở lại.
“Ta có rấtnhiều điều muốn nói với nàng, nhưng nghĩ đến Oanh Nhi đang mệt mỏi mà ta còn dài dòng lôi thôi thì có lẽ đêm nay nàng khỏi ngủ. Ta nghĩ kĩ rồi, trước tiên ta sẽ nói rõ với nàng về tất cả những nữ nhân đời này có quan hệ với ta.”
Sao Oanh Nhi lại thấy lòng nặng̝ nề như cũ thế này? Trên đời này có nhiều nữ tử có mối quan hệ với chàng lắm hay sao?
Cô nương câm dẩu môi, nàng hất tay Ôn Trạm ra thì bị hắn bắt lại, cười hì hì trấn an “Bảo bối an tâm, giờ lòng ta chỉ có nàng thôi, còn những người nọ kia với ta đều chỉ là chút tình đơn phươռg thời trẻ, không đáng bận tâm.”
Hai người đi về nhà, suốt Ôn Trạm đã nói rõ với Kế Oanh Nhi về chuyện Quế Chân đã cùng hắn trải qua hoạn nạn từ nhỏ thế nào, kể về một Công Chúa thầm thí¢h hắn ra sao.
Hắn cũng kể rõ chuyện Từ Uyển ái mộ hắn mười mấy năm nhưng đến khi nhi tử chết yểu bà ta mới bỏ sĩ diện tới cửa câu dẫn, còn có chuyện hồi trẻ hắn từng ái mộ một cô nương bán đậu hũ nào đó.
“Lúc đó ta muốn nạp cô nương bán đậu hũ làm thiếp, nhưng mẹ chồng nàng quậy đến mức lật đất tung trời. Ta thấy bà ta hung hăng như vậy, nếu nạp thiếp thật thì khác gì hại đời con gái nhà người ta. Vậy nên ta đành lòng để chuyện tốt đổ sông đổ bể, chôn vùi đoạn tình cảm đó.”
Chàng sợ bà bán đậu hủ bị Từ Uyển làm khó làm dễ, vậy lúc chàng có ý đồ với ta sao không thấy chàng sợ ta bị Từ Uyển nhai đầu? Bụng cô nương câm đầy dấm chua chát ghen tuông, nàng oán hận trợn mắt liếc cha chồng.
“Sau đó ta gặp được nàng, ta thí¢h nàng vô cùng. Ta nghĩ bây giờ chức quan mình cao rồi thì không thể hết lần này đến lần khác bỏ lỡ người con gái mình ái mộ. Hơn nữa, Oanh Nhi đây rấtcó tướng làm nhân vật lợi hại nhé, lại còn có ta đứng sau hỗ trợ thì sợ gì không đâύ lại Từ Uyển.”
“Haizzz… Ai biết trời xui đất khiến thế nào mà nàng thành con dâu của ta luôn. Nhưng dù có làm con dâu thì cũng chỉ là của ta thôi, không kẻ nào có quyền cướp nàng khỏi tay ta ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận