Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Trạm cầm lấy, hôn nhẹ lên lòng bàn tay nàng rồi há mồm liếm mút dâm dịch ướt át trên đầu ngón tay thiếu nữ.
Đầu ngón tay liền đến trái tim, cô nương câm bị hắn liếm tới mức ngực run rẩy, nàng bị vẻ nhu tình ngọt ngào của hắn làm cho thần trí mê muội.
Nhưng cảm giác thân dưới đau đớn khiến nàng hốt hoảng, con quái thú hung hãn sau một hồi nhẫn nại đã và đang dùng sức xé rách cơ thể nàng, cửa huyệt nàng bị banh ra tới muốn nứt toạc.
Oanh Nhi trừng mắt, nàng nhưng không phát ra âm thanh, rồi cố hít sâu từng cái để hớp không khí vào miệng.
Ôn Trạm cũng khó chịu vì mới nhét quy đầu vào đã bị nàng siết chặt, lỗ nhỏ kẹp quy đầu hắn tới mức đau đớn tê dại.
Nhưng hắn nhất định sẽ không rút ra, hắn đưa tay sờ vuốt loạn xạ ở âm hộ con dâu, khều khều gảy gảy hạt đậu để nàng thả lỏng từ từ.
Hắn cúi người hôn vú nàng, chiếc lưỡi dài liếm láp qua lại ở hai đầṳ vú. Sau khi cảm giác được lỗ nhỏ của mỹ nhân bên dưới đã thả lỏng thì hắn nhân cơ hội tiếp tục tiến sâu vào tɾong.
Nơi ấy khít chặt đau đớn, còn đau hơn cái đêm ở nhà họ Ôn.
Cô nương câm cắn răng, cố gắng thả lỏng cửa huyệt để hắn dễ đút vào, nàng vòng tay ôm chặt nam nhân bên trên, càng sợ hãi thì nàng ôm hắn càng chặt.
Ôn Trạm phát hiện cơ thể con dâu bảo bối đang run run thì hắn cũng ôm nàng hết mình, hết cái hôn này đến cái hôn khác của nam tử rơi vào đôi má đào xinh đẹp. Hắn ngậm vành tai non mềm, nhẹ nhàng nhấm nháp.
Hắn ra sức trấn an nàng, dương vật từng tấc từng tấc xâm lấn âm đa͙o nhỏ hẹp, mới đầu nàng còn bị những nụ hôn của hắn dụ dỗ thuận the0 nhưng giờ lại náo loạn lên, tay nhỏ đánh đánh vào sau lưng hắn, lại liều mạng lắc đầu không cho hắn hôn lên.
“Đau lắm đúng không?”
Ôn Trạm cố nín nhịn du͙c vọng đang kêu gào, nhẹ nhàng hỏi cô nương câm.
Thấy nàng khóc lóc gật đầu thì hắn hôn lên khoé mắt nàng để nuốt vào từng giọt lệ, ghé môi vào vành tai nàng cười khẽ “Muốn làm vợ người ta thì phải đau như vậy đấy, sau này đêm nào ta cũng làm nàng đau thế này. Oanh Nhi thảm rồi, cha chồng của nàng không phải hạng tốt lành gì.”
Hắn nửa đùa nửa thật, cô nương câm còn chưa kịp sợ hãi thì nơi âm hộ đột nhiên bị đau nhức, thân dưới giống như bị xé rách làm đôi.
Mặt nàng trắng bệch, trên trán rịn một lớp mồ hôi lạnh, thân thể run rẩy không thể kiềm chế.
“Bảo bối, nàng run quá rồi, có phải đau muốn chết không?” Ôn Trạm lại hỏi, hơi thở nặng̝ nhọc mang the0 vẻ ẩn nhẫn kiềm chế.
Cô nương câm nghe hắn hỏi xong thì muốn đánh chết hắn luôn cho rồi.
Chẳng phải thiếp đau thế này là do chàng hại sao? Còn hỏi đểu nói mát nữa, chàng có phải là con người không?
Nhưng dù sao bây giờ nàng cơ bản không còn sức đánh người vì vừa cử động thôi là lại đau, nàng chỉ có thể há miệng thở phì phò, bên dưới âm đa͙o xoắn chặt con quái thú, không để nó làm càn.
Vùng đất thần tiên vừa ấm vừa khít, thịt mềm nõn nà ướt át bao bọc cây dương vật rồi cắn mút̼, cả cửa huyệt như đóng chặt kích thích đến nỗi Ôn Trạm có ham muốn bắn tinh.
Ôn Trạm chưa từng được hưởng qua cảm giác sung sướng tuyệt vời nhường ấy, giờ phút này giống như có ngàn vạn con sâu con trùng đang bò lên dương vật, kích thích đến nỗi hai mắt hắn đỏ ngầu chỉ muốn ra sức đâm thọc.
Nhưng hắn lo cho con dâu còn chịu đau đớn nên không thể không cố nén lửa dục mà ôm siết thân thể cứng đờ của Oanh Nhi. Hắn không dám động đậy, chơi nàng thật chậm rãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận