Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng hắn không thấy nước mắt của nàng, cũng chẳng nhìn được đôi đồng tử đã tan rã.
Vì nàng không phát ra tiếng nên hắn không thể biết được nàng đang đau đớn hay sung sướng, chỉ có nơi riêng tư mềm mại đó đang nhiệt tình siết chặt dương vật.
Mỗi khi hắn nhấp vào thì bị nơi ấy bao vây từ sau ra trước, liếm mút vắt nước, mấp máy dây dưa.
Những lúc nàng bị hắn cắn, bị hắn cào vú, bị môi lưỡi hắn quấn quýt mê say hay hành hạ hai núm ti thì mật huyệt nhỏ hẹp sẽ run rẩy, bị kích động nên siết chặt hơn làm dương vật hắn mê muội đắm say, thần hồn điên đảo.
“Oanh Nhi… Ha… Bảo bối…”
Hắn nỉ non nghẹn ngào khi bị phòng ốc nóng rực bên dưới nàng làm lửa tình bốc cháy, hơi thở ấm áp phả vào mặt nàng, chất dịch từ hai đôi môi đang giao hoà cũng chảy dài xuống khoé miệng.
Không được Không cần Không thể
Cô nương câm lại rùng mình, máu thịt da tóc toàn thân đều run rẩy. Nàng ý thức được hắn rấtthô bạo, hắn rấttàn nhẫn, nhưng sự ma͙nh mẽ của hắn đã khiến nàng sung sướng như điên. Lúc bị hắn bóp, bị hắn cắn thì nàng không nhịn được niềm phấn khởi, da gà nổi lên tới đỉnh đầụ
Khoáı cảm đến như núi tuyết lở, như sóng thần vào bờ, nàng sợ hãi đến mức muốn thét chói tai.
Tất cả sự nhẫn nại đều bị cơn lên đỉnh lần này quét sach vỡ vụn, một Oanh Nhi chịu đựng được đau đớn nhưng không chịu được cơn sướng, cuối cùng đã thua h0àn toàn.
“A… Xin chàng… Xin… Xin chàng mà… Hu hu…”
Nàng khóc lóc kêu lên, thần trí nàng đã hỗn độn nên không ý thức được mình đang nói gì.
“Xin ta điều gì? Bảo bối, đừng khóc.”
Ôn Trạm ôm thân thể còn đang co rút của con dâu vào lồng ngực để nàng ngồi trên người hắn. Thân dưới của cả hai khăng khít không rời, hắn vuốt ve cơ thể mướt mát mồ hôi của nàng, cất giọng trấn an.
“Oanh Nhi ngoan, nàng nói ta nghe nàng muốn điều gì? Muốn ta dùng sức hơn à?”
Tay cô nương câm vòng quanh thân mình cha chồng, nàng gác đầu lên vai hắn khóc nức nở. Khi nghe được những lời kia của hắn thì vội lắc đầu, thút tha thút thít “Không phải… ta cũng… chẳng rõ…”
“Vì nàng thấy không thoải mái nên mới khóc lóc khổ sở sao? Nhưng nàng mới vừa lên đỉnh, hẳn nên thấy sướng mới phải.”
“Chàng… chàng cắn ta… đau lắm…”
“Nào nào, là ta sai, ta cắn ma͙nh quá, sau này ta sẽ cắn nhẹ hơn nhé…”
Bất tri bất giác, cô nương câm ngu ngốc đã bị Ôn Trạm nắm mũi dắt đi, vốn mới đầu còn đang khóc hu hu tɾong lòng nam nhân mà giờ đã làm nũng. Nước mắt đã khô, nàng và hắn lại hôn môi nhau chùn chụt.
“Giọng nói của bảo bối hay như Trim h0àng oanh vậy, ta thí¢h nghe lắm, tí nữa nhớ rên để ta nghe nhé?”
Xấu hổ quá đi mất.
Oanh Nhi mắc cỡ, nàng biết hắn muốn ám chỉ điều gì, hắn muốn nàng rên ɾỉ dâm đãng giống như bà mẹ chồng Từ Uyển.
Dù nàng chẳng muốn phát dâm giống bà ta nhưng cũng chẳng nhẫn tâm cự tuyệt ý trung nhân, nên Kế Oanh Nhi đã định bụng sẽ giả vờ rên hừ hừ hai tiếng qua loa lớn khái là được.
“A…”
Nghe tiếng mèo nhỏ rên ɾỉ thì lòng Ôn Trạm vui như hoa nở tưng bừng, hiếm có dịp hổ cái nhỏ ngoan cố nghe lời mình nên Ôn Trạm lập tức ôm nàng phát tiết cơn điên.
Huyệt nhỏ còn chưa bình phụcsau cơn lên đỉnh đã bị hắn tập kích bất ngờ nên Oanh Nhi kinh hãi vì mình còn chưa kịp phòng bị.
Hung khí kia chọc vào huyệt từng cái một, cực lạc nóng bỏng khiến Kế Oanh Nhi không thể điều khiển lý trí, buột miệng thốt ra tiếng rên ɾỉ yêu kiềụ
“Ha… Nhẹ… nhẹ một chút…”
“Bé ngoan… chơi ma͙nh… thì mới sướng… A… Phải chỗ này không?”
Nơi vừa bị hắn đâm chọc đích thị là nơi nhạy cảm nhất tɾong cơ thể, nơi mềm mại ấy làm sao có thể chịu nổi sự chà đạp tàn nhẫn của gậy thịt nóng bỏng kia.
Hắn vừa chọc vào thì bụng dưới nàng đã tê tê, hai tay hai ͼhân mất sức không thể cử động.
Giờ phút này hắn đã tìm được chỗ gây sướng nhất nên chỉ việc nâng mông nàng lên ở một góc độ thí¢h hợp rồi ra sức dập dương vật vào.
Con sóng đê mê tê tái lập tức quét qua người nàng.
“A… Chỗ đó… không được… Chàng… chàng…”
Khi đã dỡ lệnh cấm khẩu rồi thì giống như cô nương câm đã tháo được gông xiềng trói chặt nhiều năm.
Nàng không ngăn được tiếng rên ɾỉ của mình, ngăn không được những lần nàng dâm đãng gọi tên cha chồng.
Nàng gọi tên Ôn Trạm hết lần này đến lần này, chất giọng mềm mại yêu kiều, hưng phấn xen lẫn đau đớn kia rót vào tai Ôn Trạm khiến da đầu hắn tê dại, cả con tim cũng tan chảy.
“Ngoan… không chơi chỗ đó…”
Hắn có lòng buông tha nên ôm nàng, đâm dương vật vào nàng ở tư thế ngồi. Quy đầu cứng như đá chọc chọc vào một mô thịt mềm mại như cái miệng nhỏ, đột nhiên dương vật hắn giật nảy, ra lệnh cho chủ nhân của mình tiếp tục khám phá nơi ấy.
Nhưng cô nương câm càng khóc dữ hơn, hai bàn tay cào cấu vào chiếc lưng đầy cơ bắp của hắn làm chỗ đó đau đớn như bị kim châm.
“A… Đừng mà… đừng… huhu… không muốn đâu…”
Nàng khóc, nàng rên, nàng cào cấu hắn, nhưng Ôn Trạm làm ngơ. Hắn chỉ một lòng nghĩ đến chuyện điên loan đảo phượng sao cho sung sướng nhất có thể.
Thật sâu, nơi nào đó bị hắn đâm vào đã tê dại, nàng đột nhiên nghĩ đến việc nếu hắn cứ chơi nàng như thế thì sẽ có thứ gì đó thật quan trọng bên tɾong nàng bị hắn tàn phá. Nàng muốn đẩy hắn ra nhưng cơ thể đang khao khát, muốn khóc lóc cầu xin nhưng mở miệng ra thì chỉ toàn những tiếng rên ɾỉ dâm mị.
Cứ như thế nàng bị hắn nhấc mông, dương vật nhún xuống nẩy lên trên mông nàng đến mấy trăm cái, hai núm vú đang tưng tưng the0 nhịp ái ân cũng sắp bị lồng ngực cứng rắn của Ôn Trạm ma sát đến nát tan.
Cuối cùng cửa biên cương thất thủ, quy đầu dương vật của cha chồng ngoan cố đã cắm sâu, phá mở cửa tử cung nàng.
Bụng nhỏ co rút, dâm thủy̠ phụt ra điên cuồng, suýt chút nữa Oanh Nhi đã mất khống chế mà té xỉu tɾong lồng ngực Ôn Trạm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận