Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thôi chết Đêm qua thác loạn quá nên nàng ngủ quên, trễ giờ làm công ở “Phúc Mãn Đường” rồi
Đang định xuống giường thì Ôn Trạm đã đẩy cửa bước vào, hắn bưng bữa sáng đến.
“Bảo bối thức giấc rồi à, không cần vội vàng ngồi dậy đâụ Hôm qua ta đã xin Tiểu Mãn cho nàng nghỉ phép ba ngày để ở nhà hiếu thảo với cha chồng.”
Cô nương câm cạn lời trợn trắng mắt. Cha chồng cút đi, đã loạn luân rồi lại còn không biết xấu hổ mà đâm ra nghiện ngập.
Hôm nay Ôn lớn nhân hiền huệ đã dậy sớm nấu cháo và làm bánh trứng hành cho bảo bối vì thươռg nàng vất vả suốt đêm qua.
Hắn còn chuẩn bị cả dưa chuột muối nữa.
Dù nhìn Oanh Nhi đang bày ra vẻ mặt oán hận ngất trời như mẹ kế hung ác thì hắn vẫn nhoẻn miệng cười rồi đỡ nàng ngồi tựa vào đầu giường.
Sau đó Ôn Trạm đút nàng ăn như đang chăm sóc đặc biệt cho người bị ốm.
Vì đêm qua mới tân hôn nên hôm nay hắn phải ngọt ngào thắm thiết với nàng.
Sau khi Oanh Nhi mây mưa với cha chồng xong, nàng đã ngủ thiếp đi vì mệt nên vẫn chưa mặc quần áo, cả cơ thể đều trần trụi lõa lồ.
Khi nàng ngồi tựa vào giường thì tấm chăn cũng tuột xuống, lộ ra một đôi vú tròn tuyết trắng lắc lư trước mặt Ôn Trạm.
Oanh Nhi đỏ mặt tía tai, còn Ôn Trạm thì không thể rời mắt khỏi nàng.
Trên cơ thể thiếu nữ dày đặc những vết đỏ chói mắt, từ vú đến vùng vai cổ toàn là dấu răng.
Đều là “kiệt tác” của Ôn Trạm, dù hắn biết mình không nên nhưng vẫn vô sỉ đến mức vừa thấy cơ thể nàng thì đã cứng ngắc.
Kế Oanh Nhi lập tức kéo chăn lên không cho hắn nhìn, nàng đỏ mặt tức giận.
Cái lão g͙ià này ấy hả, một khi đã cởi quần rồi thì xấu tính lắm, chỉ biết sướng mỗi thân mình.
Lão chẳng thươռg xót nàng chút nào, hồi trước tɾong tủ thì ma sát làm nàng rát da, sau đó lại suýt phá trinh khiến nàng đau đến chết đi sống lại.
Còn đêm qua ấy hả, ban đầu hắn còn giả vờ hiểu chuyện dịu dàng, nhưng chưa đầy nửa khắc sau thì đã hiện nguyên hình, bắt nàng lăn qua lộn lại với thế rồng cuốn hổ chồm, thật đáng ghét
“Ôi, là phu thê với nhau rồi mà Oanh Nhi vẫn coi ta là người ngoài, haizzz…”
Ôn Trạm thở dài thườn thượt, hắn bưng cháo trắng và đồ ăn lên, tự tay đút nàng ăn từng muỗng một.
Ánh mắt nam nhân vẫn không rời khuôn mặt nhỏ nhắn và đôi mày chau lại, bên tɾong ánh mắt ấy đan xen phức tạp cả tia tình cảm lẫn hờn oán khó dò.
Từ lúc Kế Oanh Nhi hiểu chuyện cho đến giờ thì đây là lần đầu tiên có người săn sóc nàng đến vậy.
Phụ thân mất sớm, còn thân mẫu nằm dài nhiều năm trên giường bệnh, cũng chính tay cô nương nhỏ bé là nàng đã dâng thuốc đổ bô chăm sóc cho bà.
Lúc ở Ôn phủ, dù hai nô tỳ là Đoàn Nhi và Ngọc Nhi đều tận tâm tận lực hầu hạ, nhưng Oanh Nhi vẫn không muốn sai vặt hai tiểu muội còn nhỏ tuổi hơn nàng nên đã tự làm mọi chuyện.
Có nhiều lúc nàng còn cầm tay chỉ bảo bọn họ.
Bây giờ nàng chỉ mới nhức mỏi thôi chứ không có thươռg tích hay bệnh nặng̝ gì, vậy mà Ôn Trạm lại chăm sóc tỉ mỉ như vậy.
Hắn dậy sớm nấu bữa sáng, cũng không giục nàng thức dậy cùng.
Hơn nữa hắn còn hạ mình đút thức ăn cho nàng.
Chính những điều Ôn Trạm làm đã khiến một tiểu cô nương chưa từng được yêu thươռg như Kế Oanh Nhi cảm thấy thụ sủng nhược kinh.
Nàng vừa húp một ngụm cháo nóng thì đã được ăn tiếp một miếng bánh trứng thơ๓ ngát ngon miệng, vì thế sắc mặt dần dễ chịu, sự mệt mỏi trên cơ thể cũng bất giác tan đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận