Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cha chồng mình là lớn lão gia vậy mà còn nấu ăn cho mình cơ đấy.
Ôn Trạm xem mặt đoán ý, hắn tinh ý nhìn thấy tɾong đôi mắt con dâu dù có tia vui mừng e thẹn nhưng vẫn còn bị che đậy bởi một lớp phủ gượng gạo ngại ngần thì không khỏi đau lòng.
Hắn đoán hẳn là bé mèo hoang có tính xấu là cáu kỉnh lúc thức dậy thì hắn làm bộ làm tịch, cố ý thở ngắn than dài “Haizzz… Oanh Nhi vẫn không muốn nói chuyện với ta sao? Chuyện đã đến nước này rồi mà nàng vẫn không tin tưởng ta. Ta đã sai khi không kể nàng nghe chuyện ta đối đầu với Đông Cung, hại nàng chịu cảnh lẻ loi hiu quạnh, phải đau khổ chờ đợi một tên tội phạm ngồi xổm phòng giam. Nàng không tin ta cũng phải.”
Vốn lòng Kế Oanh Nhi đang tan chảy vì sự ấm áp của Ôn Trạm, nghe người thươռg tự trách thì tim nàng đớn đau, vội vàng an ủi “Đâu phải ta không muốn nói chuyện với chàng… chỉ là… vì giả câm lâu rồi nên ta không quen miệng nói nhiềụ”
“Vậy nàng còn giận ta không?”
“Không giận, Cung phu nhân nói ta biết rằng chàng đã liều lĩnh đi nước cờ hiểm, chỉ cần sơ sẩy một bước thôi cũng sẽ rơi vào thảm cảnh chém đầu xét nhà.”
“Chàng để ta rời khỏi nhà họ Ôn cũng vì không muốn liên luỵ ta, chàng không kể ta nghe mọi chuyện cũng bởi vì chàng không muốn ta đau khổ. Phu nhân nói bất cứ ai cũng có tâm nguyện muốn đạt thành, dù tình yêu có cũng quan trọng, nhưng nếu vì tình yêu mà chàng… Hoài an…”
“Hoài an tang chí.” Ôn Trạm cố nhịn cười, nhắc tuồng cho nàng.
“Đúng vậy, hoài an tang chí, sẽ khó tránh khỏi việc hối tiếc cả đời. Dù chàng có an ổn hạnh phúc thì tɾong thâm tâm cũng sẽ khó lòng viên mãn.”
“Cung phu nhân nói chàng thí¢h ta thật lòng, vì vậy ta nên hiểu chàng, tin chàng, giúp đỡ chàng, chờ đợi chàng, ta không nên vì những chuyện vụn vặt mà sinh lòng hờn giận để hai ta ngày một xa cách.”
Không ngờ vị Cung phu nhân vừa thông minh vừa bướng bỉnh kia lại có thể khai sáng cho Oanh Nhi nhà mình, Cung các lão có được thê tử như thế đúng là bắt được vàng.
Ôn Trạm gật đầu, hắn cảm thấy bảo bối nhà mình đã lớn khôn, nhưng vẫn cố mở miệng oán hờn “Ngoài miệng thì Oanh Nhi nói rấthay, rấtngọt, nhưng trước giờ nàng vẫn giấu giếm chuyện giả câm. Có thể thấy được nàng vẫn chưa đặt lòng tin ở ta.”
“Ta… ta…”
Cô nương câm vẫn luôn lo lắng đến lúc cha chồng biết nàng không bị câm thì sẽ không vui rồi tính sổ với nàng.
Lúc này nàng cứng họng, không nghĩ ra lý do để biện hộ nên khuôn mặt nhỏ hiện vẻ khổ sở “Không phải ta không tin chàng, chàng đừng giận, thật ra, thật ra… ta đã luôn bỏ lỡ cơ hội nói chàng nghe sự thật…”
“Cần gì cơ hội khi ngày nào ta cũng nói chuyện với nàng, được thôi mà.”
“Là ta không đúng… chàng…”
“Haizzz…”
Hắn nhìn con dâu nhỏ đang áy náy thì lòng cũng thoải mái hơn, duỗi tay lấy thuốc trị thươռg mà hôm qua Oanh Nhi đã tìm cho hắn, cầm nó thở dài “Hôm qua Oanh Nhi đặt thuốc lên bàn cũng vì thấy trên người ta có vết thươռg, muốn nhân lúc ta thay đồ mà bôi thuốc giúp, đúng không? Nhưng nàng không từ mà biệt, sau đó quên mất, bây giờ những chỗ bầm tím vẫn chưa tan hết, đau lắm.”
Thôi chết…
Vì hôm qua thấy hắn và Quế Chân bày tỏ tình tri kỷ thân ái nên nàng mới ghen ghét mà quên mất việc bôi thuốc cho cha chồng.
Nhưng nàng sẽ không cho hắn biết nàng ghen với Quế Chân đâu, vì sau mọi chuyện, nàng có cảm giác mình bạc tình với Ôn Trạm quá đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận