Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đám người kia im thin thít như ve sầu mùa đông, chỉ biết vâng dạ rồi lui đi.
Ôn Trạm cười tủm tỉm mời Lam Hạc vào nhà, bà vừa vào cửa đã nhìn Ôn Trạm và Kế Oanh Nhi bằng đôi mắt tò mò, hỏi thăm “Cớ làm sao mà Ôn lớn nhân lại đánh lộn với hàng xóm? Kể ta nghe xem nào.”
Mà Ôn Trạm lại chỉ mỉm cười, nhìn cô nương câm chăm chú.
“Dường như Công chúa đïện hạ đã sớm biết chuyện Oanh Nhi không bị câm, hoá ra ta chẳng phải người đầu tiên biết chuyện.”
Đột nhiên Kế Oanh Nhi rùng mình. Thôi chết Nàng xong đời rồi
Lam Hạc ngoan ngoãn ngồi một bên chờ xem kịch vui, bà cố nén cười khi nhìn Kế Oanh Nhi bối rối.
Chỉ thấy Oanh lớn lao thăm chàng nên mới…”
Vừa thấy nàng như vậy thì Ôn Trạm lập tức đau lòng.
Con dâu nhà mình cũng không dễ dàng.
Lúc đó hắn mới bị giam vào ngục không có chút tin tức thì một cô nương không quyền không thế như Kế Oanh Nhi có thể làm gì được?
Chỉ vì muốn được gặp hắn mà nàng phải công khai bí mật của bản thân, từ đó có thể thấy được lòng Oanh Nhi có hắn.
“Không sao không sao, ta chỉ nói thế thôi, Oanh Nhi của ta đừng giận nhé, đừng lo lắng, ta hiểu nàng mà.”
Ơ kìa???
Xí Lam Hạc không được xem kịch thì lòng không vui, tên Ôn Trạm đó đúng là đồ sấm to mưa nhỏ, giơ cao đánh khẽ không thú vị chút nào.
Ngược lại bà cũng rấthâm mộ Kế Oanh Nhi vì gặp được một người cha chồng dễ tính lại còn biết yêu chiều mình.
Sao bà lại không được tốt số như Oanh Nhi nhỉ, nếu hôm nay đổi lại là lão g͙ià nhà mình thì không biết lão ấy có lật trời không?
“Vợ chồng son hai người tâm sự sau cũng chưa muộn. Tại sao Ôn lớn nhân lại đánh nhau với người ta thế? Ta vừa mới liếc mắt một cái thì đã nhận ra những quyền cước và chiêu thức của ngươi không tồi, hình như ngươi đã luyện tập chăm chỉ đến tinh thông?”
Ôn Trạm bèn kể tỉ mỉ cho Lam Hạc nghe những chuyện ở quê nhà cùng chuyện lúc mình còn bé đã the0 dưỡng phụ làm một tiểu binh ở quân doanh, rồi đến chuyện vì sao vợ chồng họ có tranh chấp với nhà hàng xóm.
Khi Lam Hạc nghe đến đoạn hắn lấy nước tıểu ngựa tưới lên xe bán đồ ăn của người ta thì đã không nhịn được nữa, bà úp mặt xuống bàn cười run cả người.
“Điện hạ đừng cười, có câu Người không phạm ta, ta không phạm người, đối phó với hạng tiểu nhân phố phường như bọn họ thì không thể dùng lý lẽ phải trái, mà phải dùng chiêu gậy ông đập lưng ông.”
Thấy hắn ăn nói nghiêm trang, hợp lý hợp tình thì Lam Hạc càng cười không dứt, bà giơ ngón tay cái lên.
“Tiếc thật, nếu hôm qua ta đến thì có thể tận mắt chứng kiến rồi.”
Lam Hạc cười một hồi, cuối cùng cũng lau nước mắt tiếc nuối.
Sau đó Lam Hạc nói “Ta đoán Ôn lớn nhân ra tù với hai bàn tay trắng, sau này Kế nương tử phải gánh thêm chi tiêu của ngươi. Nhất thời ta không biết nên giúp gì, chỉ đành mang đến cho các ngươi chút lương thực thực phẩm, về sau sinh sống qua ngày cũng dễ dàng hơn.”
Cung Các lão được phân chia không ít gia sản ở Tô Châu, dù bổng lộc làm quan không cao nhưng tɾong nhà cũng không thiếu tiền.
Lam Hạc ra tay hào phóng, bà sai bảo tuỳ tùng mang vào một đống gạo thóc, bột mì, đồ khô, lạp xưởng, thịt muối linh tinh.
“Không được đâu, quá nhiều rồi, chúng ta chỉ vừa kết thân thôi, sao hai chúng ta có thể không biết xấu hổ mà nhận đồ của đïện hạ chứ.” Cô nương câm liều mạng xua tay chối từ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận